lich su viet nam - lịch sử việt nam

Trang Chính

Bí Mật Hội Nghị Thành Đô Tứ Xuyên Trung Cộng 1990: 

Tiến trình đàm phán bí mật Hội Nghị Thành Đô 1990 - Kỳ 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13 (Huỳnh Tâm); Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo Kỳ 6-6 (Huỳnh-Tâm) 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7

Giặc Hán Đốt Phá Nhà Nam (Huỳnh-Tâm) 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16

Quê hương tôi cứ mãi điêu linh - 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15 (Huỳnh Tâm)

Blog Cá Nhân: Blog Anh Ba Sàm; Blog Cầu Nhật Tân; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo;Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào)

Danh Nhân Lịch Sử Việt Nam

Death By China:

Điện Ảnh, Nghệ Thuật, Văn Hóa

Ngàn Năm Thăng Long (1010 - 2010)

Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Tộc Việt

Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa

Lịch Sử Việt Nam Cộng Hòa (1946-2015...)

Quân Sử Việt Nam

Southeast Asia Sea

Thiên Tài Quân Sự Việt Nam

Thần Việt Điện Tân U Linh Việt Điện 2010

Thời Sự Quốc Tế  

Tóm Tắt Lịch Sử Việt Nam

- Lịch Sử Việt Nam Phần 1 từ khởi đầu đến năm 1955

- Lịch Sử Việt Nam Phần 2 từ 1955 đến 1973

- Lịch Sử Việt Nam Phần 3 từ 1973 đến 2015

Trang Cá Nhân

Trang Thơ Văn nguyễn-duy-ân; Trang Thơ Văn Ông Bút; Trang Thơ Văn Đặng-Quang-Chính; Trang Thơ Văn Trần-trung-Chính; Trang Thơ Văn Trần-Văn-Giang; Trang Thơ Văn Lu-Hà; Trang Thơ Văn Dạ-Lệ-Huỳnh; Trang Thơ Văn Quê-Hương; Trang Thơ Kita Kha; Trang Thơ Văn Mặc-Khách; Trang Thơ Văn Nguyễn-Khôi; Trang Thơ Văn Điệp-Mỹ-Linh; Trang TL Nguyễn-Việt Phúc-Lộc; Trang Thơ Văn Bình-Minh; Trang Thơ Văn Nguyễn-Nhơn; Trang Thơ Văn Bút Xuân Trần-Đình-Ngọc; Trang Thơ Văn Nguyễn-Thái-Sơn; Trang Thơ Văn Nguyễn-Văn-Tín; Trang Thơ Văn Nguyễn-Thu-Trâm 8406;Trang Thơ Văn Mai-Hoài-Thu; Trang Thơ Văn Phạm-Ngọc-Thái; Trang Thơ Văn Phan-Văn-Phước; Trang Thơ Văn Thanh-Sơn; Trang Thơ Văn Vĩnh-Nhất-Tâm; Trang Thơ Văn Minh-Vân; Trang Nhật-Hồng Nguyễn-Thanh-Vân; Trang Thơ Văn Đặng-Huy-Văn;

 

Đang xem báo quân sự quốc phòng việt nam - lichsuvietnam

 

Cây có cội, nước có nguồn. Toàn dân Việt-Nam ngàn đời ghi nhớ ân đức Quốc Tổ Hùng Vương

Southeast Asia Sea belong to the Républic of Vietnam

Thư Viện Quân Sự Quốc Phòng Việt Nam Cộng Hòa 

cờ việt nam bay, quốc kỳ việt nam tung bay phất phới

southeast asia sea, biển đông việt nam, south china sea, biển nam trung hoa

Chuyên mục Southeast Asia Sea được thành lập nhằm khẳng định chủ quyền biển Đông từ hơn 10 ngàn năm của dân tộc Việt-Nam.

Hơn 10 ngàn năm qua, dân tộc Việt-Nam đã sống với biển, gần biển. Đây là nền văn minh chói sáng của tộc Việt.

Tình cảm gắn bó giữa biển và con người Việt Nam đã có chiều dài hàng 10 ngàn năm và tình cảm này vĩnh viễn không thể nào chia cắt được cho dù trải qua nhiều sự thay đổi của lịch sử.

***

Từ Tổng Trấn Sài Gòn Bước Sang Tư Lệnh Quân Đoàn III 

Sàigòn "Không Ngủ Yên"!

Trước tiên tôi muốn đuợc dịp viết để nhắc lại tên một thành phố thân quen, chứa đựng biết bao nhiêu kỷ niệm đáng ghi nhớ của hết thẩy mọi người; Đó là Sàigòn, thủ-đô của miền nam, trong thời kỳ thanh bình với hai mùa mưa và nắng ấm. Hơn thế nữa, điều tôi muốn ghi nhận đặc biệt ở đây là một Sàigòn “không ngủ yên” trong những tháng ngày trước và sau Tết Âm-lịch năm Tân-hợi, 1971.

Lúc nghĩ được ra cái đề tựa này tôi cảm thấy được đôi chút thoải mái, vì muốn tránh không trùng hợp với “Mặt trận ở Sàigòn”; Một bài viết, Bút-ký được đăng trên Đặc-san Trình Bầy số 34 cùng năm (71), của Nhà văn, Bác-sĩ Trung-úy Ngô-thế-Vinh (Một đồng môn, cựu học-sinh CVA). Tôi nhớ đã gặp tác-giả (nhưng không có dịp nói chuyện) vào đầu tháng 4 năm 72 tại Bộ Tư lệnh Tiền phương Quân Đoàn III, lúc đó đang tạm đóng tại Lai-khê (chứ không gặp tại ‘Mặt trận’ ở Sàigòn !); Nơi đây đồng thời cũng là BCH Hậu cứ của SĐ 5 Bộ Binh.

Liên đoàn 81 Biệt Kích Dù lúc đó được Bộ TTM điều động về Quân Đoàn III, nhằm yểm trợ cho chiến trường Bình-long; Đặc biệt là phối hợp với các đơn vị bạn để tiến vào giải tỏa Thị trấn An-Lộc. Bác-sĩ Trung úy Ngô-thế-Vinh, trong chức vụ Y-sĩ trưởng của đơn vị, đã tháp tùng vị Liên Đoàn trưởng, Trung tá Phan-văn-Huấn, và TMT kiêm Phụ tá Hành quân, Thiếu tá Nguyễn-văn-Lân; đến căn cứ Lai-khê tham dự buổi họp hành quân tại BCH Tiền phương QĐ III, trước khi theo Toán nhẩy vào vùng mặt trận An-Lộc, lúc đó đang xẩy ra những cuộc giao tranh đẫm máu với cường độ pháo kích từ 5 đến 6000 trái đạn trong một ngày, của quân CS Bắc việt; Đã được coi là khốc liệt nhất từ trước tới giờ. Kề từ bận đó trở đi tôi không có dịp nào khác để gặp lại tác-giả Ngô-thế-Vinh.

Sau này mới biết anh cần phải có mặt tại ‘hậu phương’ thủ-đô, vì một vấn đề liên quan đến pháp đình ở Sàigòn; do nội dung của một bài viết, thuộc loại ‘Bút ký’ mang tựa đề là 'Mặt Trận ở Sàigòn', như vừa được nhắc tới. Trong mục ‘Thay lời tựa’ của nhà xuất bản Văn-nghệ lúc đó, có đoạn viết như sau :"Nhà văn Ngô-thế-Vinh, tác-giả truyện dài “Vòng Đai Xanh” vừa nhận được giải thưởng Bộ môn Văn trong giải Văn học Nghệ thuật toàn quốc 1971 trước Tết, thì sau Tết lại nhận được trát gọi ra Tòa về bài “Mặt Trận Ở Sàigòn..” với lý do được viện dẫn là “..Làm suy giảm kỷ luật, tinh thần chiến đấu của quân đội" …. Do sự vắng mặt của tác-giả tại đơn vị, và cũng để phần công vụ không bị gián đoạn; Bác-sĩ Quân y Trung-úy Lê-thanh-Châu, lúc bấy giờ đã được tức khắc (?) bổ nhiệm về để thay thế, phục vụ tại LĐ 81 Biệt cách Dù.

Tiêu đề ‘Sàigòn không ngủ yên’ được dùng để miêu tả một thành phố thân quen đang chập chờn trước giấc ngủ vì những xáo trộn (như đã từng xẩy ra trước kia) đang lại tái diễn trên đường phố. Chứng kiến được cái hình ảnh đó chắc chắn người dân Sàigòn khiến không khỏi liên tưởng đến nhiều hoạt cảnh các Sư, Sãi cầm đầu những cuộc biểu tình hô hào “Cứu nguy Đạo Pháp”… Kể từ dạo đó, sau Cách mạng tháng 11- 63, xuất hiện thêm những vụ SV, HS xuống đường đòi xóa bỏ Hiến chương Vũng tàu, sản phẩm của Hội Đồng QN Cách Mạng. Tiếp theo, vở tuồng cũ vẫn được tái diễn với những cuộc tụ tập đông đảo của vài nhóm người trong những buổi thuyết Pháp thuộc các tổ-chức Phật giáo ‘không hòa thuận’ lẫn nhau, lần lượt xẩy ra tại Viện Hóa đạo và VN Quốc-tự v…v… Thử hỏi Iúc bấy giờ có ai đã nghĩ được rằng chính những biến động tương tự như vậy ở hậu phương đã tạo thêm cơ hội thuận tiện cho các phần tử VC nằm vùng lén đưa vũ khí, chất nổ và các nhóm đặc công của chúng xâm nhập vào nội thành ngày càng thêm dễ dàng (?).

Đồng bào ai nấy vẫn còn nhớ, một sự kiện đã được ghi đậm nét đen tối trong lịch sử dân tộc, đó là biến cố Tết Mậu-Thân 68; CS Bắc việt và Mặt trận GPMN thảm sát hơn 6 000 đồng bào vô tội ở Cố đô Huế. Điều mà dư luận không thể hiểu nổi, sự xáo trộn chính trị ở hậu phương Sàigòn, lại vẫn thường được tái diễn; không khác những gì đã xẩy ra trước kia. Mỗi ‘sự kiện’ cũng vẫn lại được bất đầu bằng mọi cách xách động dân chúng, những người nhẹ dạ, kêu gọi tụ họp, hô hào mít tinh; cuối cùng để dẫn đến biểu tình của vài nhóm người quá khích (Tất nhiên không sao tránh khỏi có xuất hiện phía đằng sau bởi những tay đạo diễn, thầy dùi loại con buôn chính trị thời bấy giờ). Vài sự việc xẩy ra khoảng gần cuối năm 70 tại thủ-đô, lại trùng hợp với tình hình chiến cuộc lúc bấy giờ đang được hy vọng sẽ nhanh chóng tiến tới hồi kết thúc. Giới quan sát viên quân sự chú ý vào kết quả khả quan thu lượm được từ những cuộc Hành Quân Ngoại Biên. Cuộc hành-quân đại quy mô này được mang tên Chiến dịch Toàn-thắng, lúc đó được khởi sự với mục đích “Lùng và diệt địch”; Do sự phối hợp đặc biệt giữa hai Quân khu, QK 3 và QK 4; nhằm tiến đánh vào ngay cơ sở Hậu cần VC với chủ đích đẩy những cuộc giao tranh ra khỏi vùng lãnh thổ VNCH. Địa điểm này được địch tự coi là ‘mật khu an toàn’ của chúng; Nằm dọc theo vùng biên giới Miên-Việt. Theo nhận định của các Quan sát viên quốc-tế, đó là nơi ém quân của những đại đơn vị bộ đội chính quy do CS Bắc việt vận chuyển vào nam lén lút theo đường mòn HCM. Những vị-trí này, lúc đó cũng được luân phiên dùng làm địa điểm cho Bộ chỉ huy (di động) của Trung ương Cục miền Nam (tức Cục R) của tập đoàn CSVN.
………..
Vào thời điểm đó, Sàigòn “không ngủ yên” vì những cuộc xuống đường của Thương phế binh; Đó là những quân nhân quả cảm đã anh dũng hy sinh ít nhiều một phần thân thể, trong nghĩa vụ bảo vệ quê-hương đất nước. Tất nhiên chính phủ VNCH, lúc bấy giờ đã có nguyên một Bộ Cựu Chiến binh đặc biệt quan tâm, lo lắng đến thành phần Thương phế binh và Cô nhi Qủa phụ. Theo dõi sự kiện, dân chúng nhận thấy có hai nhóm TPB chính, tương đối quy tụ được khá đông người tham dự lúc đó. Một nhóm được cầm đầu bởi TPB Nguyễn-Rô, nhóm thứ hai dưới sự hướng dẫn của TPB Nguyễn-bỉnh-Thinh; bấy giờ còn được biết với cái tên khác là “Nhà văn An-Khê” (?). Tiếp theo những diễn tiến trong các buổi hội họp, thảo luận cùng với đại biểu TPB, Bộ Cựu Chiến binh đã đáp ứng hầu hết những yêu sách của tập thể này. Đồng thời Bộ cam kết nhắc nhở Khối Gia cư xúc tiến nhanh việc cấp phát nhà ở và Nha Chỉnh hình phải hoàn tất ngay những dịch vụ cần thiết cho TPB, như gắn chân, tay gỉa, cấp phát xe lăn cho mỗi người v…v…

Tuy nhiên một số cuộc biểu tình tương tự vẫn còn tiếp diễn sau đó. Theo dư luận, có thể các hành động này đã được chuyển qua một chiều hướng không giống trước đó. Mặc dầu họ vẫn trương biểu ngữ của hai nhóm TPB này, nhưng có sự tham dự thêm của một số xe Lam. (Có thể là loại xe ba bánh được cấp phát qua chương trinh ‘bán trả góp’ mang tên “Hữu sản hóa xe Lam ba bánh- Đợt tự chủ”; do ‘ông Phó’ đứng ra tổ chức). Vì thế trong dân chúng đã có lời đồn đãi, xì xầm kiểu ‘Bà Tám’ rằng: “Đấy chắc là ngón đòn do ông số 2 chơi ông số 1“ ?

Qua báo cáo của lực lượng Cảnh sát Công lộ thì trong mỗi nhóm biểu tình, có chừng vài người tập tễnh chống nạng, hoặc ngồi xe lăn; còn tất cả đều bình thường, bao gồm một số đông là đàn bà và con nít. Thêm một chi tiết nữa được ghi nhận là trong số những ‘Phế binh’ ngồi trên xe Lam, phần lớn thuộc loại khuyết tật bẩm sinh (!). Một thời gian ngắn sau đó, Sàigòn lại rộ lên một hiện tượng Thương phế binh “Cắm Dùi”! Khí thế của phong trào này tương đối khá mạnh nhờ núp dưới danh nghĩa TPB như vừa kể. Thứ nữa lực luợng Cảnh sát Công lộ chưa nhận được lệnh rõ rệt để có thể can thiệp thích ứng và kịp thời ngay lúc bấy giờ. Với mục đích là “cắm dùi”, nên nhóm người biểu tình dành chiếm những khoảng đất trống, khang trang ở hai bên lề đường, kể cả chỗ sát với hàng rào các biệt thự tư gia. Thậm chí có những nơi vỉa hè rộng rãi chỗ được tráng xi măng, cũng bị những người trong nhóm chiếm cứ để chia chác cho nhau. ‘Chiến dịch cắm dùi’ của TPB lúc đó hầu hết đã lan tràn tại một số những địa điểm; rõ rệt nhất như tại khúc đường Hồng thập tự (gần khu Bảo sanh viện Từ-dũ) tới khúc đường rầy xe lửa gần rạp Cải lương Kim-chung); Khúc đất chống dọc Lý-thái-tổ (men theo hàng rào trước kia thuộc khu Ủy hội Quốc-tế dẫn tới trường Đại-học Khoa-học); đường Nguyễn-tri-phương, Trần-quốc-toản, Võ tánh (chợ-lớn), đại lộ Hùng vương, v…v… Nhóm người này đem theo que, gậy và giây nhợ để hễ cứ chiếm được đến đâu là ‘Lô đất’ đó họ cắm cọc, căng dây để ‘xí phần’ đến đó. Cẩn thận hơn nữa, họ còn gắn thêm một miếng bìa các-tông, phía bề mặt được viết nguệch ngoạc (cho chắc ăn như bắp) tên một TPB, thí dụ như Võ-văn-‘X’ hay Hùynh-văn-‘Z’ …Có điều chắc chắn là phải đi kiếm hai ông ‘lãnh đạo’ Nguyễn-Rô hay Ng. bỉnh-Thinh thì mới biết là tên Phế binh ghi trên là thật hay gỉa? Lúc bấy giờ có nhiều ‘lô’ (đất) mà diện tích chỉ che kín vừa vặn khoảng ba bốn chiếc chiếu, bỗng nhiên ngay trước Tết Tân-hợi nơi đây được trở thành những Quán ăn nhậu có đèn mầu, còn kèm thêm ca nhạc phát thanh qua máy thu băng. Thậm chí có những bản tân nhạc còn ‘nóng hổi’ vừa do những ca-sĩ nổi tiếng mới trình diễn trên đài truyền hình hoặc các phòng trà, ca nhạc tại Sàigòn. Nhiều địa điểm ‘giải khát’ như vừa kể, tất nhiên có thể đã biến thành những quán ‘bia ôm’, một cách dẫn mối mãi dâm trá hình.

Các ‘bất động sản’ thuộc thể loại này, mặc dù không hề được đăng bộ vã lưu trữ trong họa đồ Thiết kế Đô-thị Thành-phố Sàigòn Chợ-lớn, nhưng vẫn lén lút được sang nhượng dưới danh nghĩa của nhóm TPB. Vì thế chỉ trong một thời gian ngắn, các địa điểm này được nhanh chóng chuyển qua tay một ‘sở hữu chủ’ khác, với một số tiền mặt, trị giá có thể lên tới hàng chục ngàn lúc bấy giờ.
………..
Từ câu chuyện khởi đầu, tập thể Thương phế binh lên tiếng để bênh vực quyền lợi của họ, đến việc TPB biểu tình “chiếm đất cắm dùi”, bỗng dưng gây nên ít nhiều sáo trộn trong cảnh sinh-hoạt bình thường hàng ngày của thành phố. Sự kiện này lẽ tất nhiên, đã gây ảnh hưởng bất lợi cho một hậu phương đang đòi hỏi phải được tích cực duy trì sự ổn định, nhất là về mặt chính-trị; Trong khi tại tiền tuyến, bọn CS Bắc việt vẫn không từ bỏ gia tăng cuộc chiến tranh xâm lược trong mưu đồ; Theo đúng chủ trương của Hồ-chí-Minh đã vạch sẵn là phải “Bằng mọi giá, phải chiếm cho được miền Nam để có dịp bành trướng chủ nghĩa Cộng Sản trên toàn cõi đất nước VN ! ”.
* * *
Trong thời gian Thương phế xuất hiện binh biểu tình tại Sàigòn; chúng tôi được lệnh ở nhiệm sở phải theo dõi mọi diễn biến xẩy ra suốt 24 giờ trong ngày. Do đó vào giờ làm việc, chúng tôi phải mở sẵn máy âm thoại Motorolla, theo dõi sát các diễn tiến bằng tần số làm việc của Cảnh-lực (của lực lượng Cảnh-sát Công lộ thuộc Đô-thành Sàigòn và Chợ-lớn). Qua tin tức được kiểm thính, Cảnh-sát Công lộ có bổn phận báo cáo, ngay từ lúc sơ khởi, những địa điểm tập trung của các nhóm TPB, trước khi xẩy ra cuộc tuần hành trên đường phố. Họ thường tụ họp tại những nơi tương đối xa khu trung tâm thị tứ; Lúc thì tại vùng Phú thọ Hòa, khi thì đường Nguyễn-văn-Thoại, hay hoặc Ngã ba Ông Tạ .v…v…Tuy nhiên, theo “chiến thuật’ do phe nhóm hoạch định, mỗi cuộc tuần hành chỉ được xẩy ra khi đã đạt tới một con số thành viên đáng kể; như thế mới tạo nên được một ‘khí thế hùng hậu’ cho nhóm biểu tình.

Bỗng dưng một hôm, có thêm một sự kiện khá quan trọng đã xẩy ra, khiến tôi vẫn còn nhớ; Đó là việc xuất hiện của một nhóm, khoảng hơn một trăm TPB, kéo nhau lên tận khu nhà Thờ Đức Bà Sàigòn, để tập họp, mít tinh. Ngay khi văn phòng nhận được báo cáo từ Cảnh-sát Công lộ, tôi vội tức khắc vào trình với Xép. Chỉ một lát sau, trong khi chúng tôi còn đang chăm chú nghe đài vô tuyến, thì chợt có tiếng điện thoại reo vang, Tôi là người ngồi gần máy nhất, nên tiện tay nhấc ống nghe:

--“ A lô, Tr/U Th., Văn phòng Tư Lệnh, tôi nghe đây!”

--“ A lô, Đ/T Nh. đây, Th. đó hả. Xếp mới nói chuyện với moa xong, vào trình Xếp là có Đ/T Nh. gọi lại”.

--“ Dạ, xin Đ/T giữ đầu máy.”

Tôi vội gõ cửa vào văn phòng trình xếp, đoạn hấp tấp quay ra. Nhưng chưa ngồi được nóng chỗ thì đã nghe tiếng chuông điện báo hiệu kêu SQ Tùy-viên; Tôi cầm lấy quyển sổ tay rồi nhanh chân mở cửa phòng.buớc vào.

Xếp, trên tay vẫn còn đang cầm ống nghe, quay qua bảo tôi:

--“ Anh kêu tụi nó sửa soạn xe cho tôi đi ngay; chỉ cho một chiếc Honda hộ tống đi theo, để xe jeep ở nhà. Khi nào sẵn sàng, thì vào cho tôi hay.” – Vừa dứt lời, Xếp tiếp tục nói qua máy điện thoại:

--“ Nh. à, bọn mình gặp nhau ở phía sau nhà Thờ. Anh đến đó trước chờ tôi nghen”.

Kết quả là thầy trò Xếp và các viên chức tháp tùng Xếp thuộc loại VIP (gồm Đô-trưởng, Giám-đốc, Chánh-Sở, Chỉ huy trưởng…v…v) cùng dắt nhau ra đứng cho có mặt tại trước Dinh Tổng-thống; Quan sát đám TPB mít tinh, đang tụ tập tại công viên có tượng Giáo-sĩ Bá-đa-Lộc, tọa lạc trước Bộ Ngoại Giao (khu đất đối diện sau hông nhà Thờ Đức Bà Sàigòn).
…….
Thấy cảnh vật đã ngả mầu trong tia nắng xế chiều, tôi ngưng theo dõi nhóm người biểu tình, bước lại gần và nói khẽ với Xếp:

-- “Thưa Xếp, đã đến giờ cơm chiều, tôi xin chỉ thị để kêu lính về tư gia lấy bánh mì ?” Ông đưa mắt nhìn tôi biểu đồng tình, đoạn quay qua nói với Đ/T. Nh. đang đứng kế bên:

- “Này anh Nh., mình kiếm cái gì ăn đi chớ? Cũng trễ rồi”.

Đ/T. Nh. như vừa xực tỉnh trong lúc bận tâm suy nghĩ cách đối phó với tập thể TPB cố tình gây huyên náo tại khuôn viên trước Dinh Độc-lập lúc bấy giờ- Ông đáp:

- “ Vâng, tôi cũng thấy đói bụng rồi đấy. Để tôi biểu tụi nó đi kiếm cái gì ăn đỡ.”

Xếp quay lại nói với tôi:

- “ Th. à, anh biểu một đứa ghé về nhà kêu làm bánh mì ổ đem ra đây liền- Đoạn ông bắt qua tiếp lời Đ/T Nh. “Bọn mình ăn ‘cơm tay cầm’ đi nha!”

- “ Thôi khỏi Tr. Tuớng, để tôi biểu Th. Úy Tấn qua mua bánh mì ở quán Hương-Lan cho tiện. (Đó là một trong những kiosks được phép bán hàng ở phía trước nha Bưu-Điện Sàigòn thời bấy giờ).”

(Đoạn ghi chép trên đây là một mẩu đối thoại riêng tư và ngắn ngủi được nghe giữa hai VIP; Tuy khác nhau ở cấp bậc lẫn chức vụ nhưng lại là bạn đồng Khóa SQ Hiện dịch (K-4 VBĐL-1951)- Nội vụ này được xẩy ra vào một buổi chiều sau giờ tan sở, trên khoảng đất công viên phía trước Dinh của vị Nguyên Thủ Quốc-gia VNCH, ngã tư đường Thống-nhất và Duy-tân, Thời gian vào khoảng trung tuần Tháng 2 năm 1971.)

Cái Chết Của Trung Tướng Đỗ Cao Trí

Như thường lệ, mỗi buổi sáng đến văn phòng làm việc; Hay hoặc lúc xuống ca trực (phải ngủ tại nhiệm sở qua đêm trước) sau bữa ăn sáng ở Câu lạc bộ về, chúng tôi dùng khoảng nửa giờ để duyệt đọc các đề tựa tin-tức được đăng trong Việt Tấn-xã và bao gồm trên cả hơn hai chục tờ nhật báo phát hành ở Sàigòn. Số lượng báo do văn phòng Tổng Trấn, ở trên lầu ba cung cấp đem xuống cho VP Tư lệnh. Những tin chiến sự quan trọng hoặc những vấn đề ‘liên quan’ đến vùng lãnh thổ do Xếp đảm trách, SQ trong văn-phòng phải đánh dấu bài viết đó, trình lên để ông theo dõi đọc. Trong tuần lễ vừa qua, sau sự kiện một nhóm biểu tình kéo nhau đến tụ họp làm náo loạn ở một khúc công viên phía trước Dinh Độc-lập; Bộ Cựu Chiến binh đã đích thân triệu tập một buổi họp đặc biệt với những đại diện của TPB để đuợc nghe chính các nhóm này xác nhận sự hỗn loạn xẩy ra không thuộc phần trách nhiệm của bất cứ một Tập thể TPB nào. Do đó nhân viên Công lực sẽ được tùy nghi xử dụng biện pháp thích ứng nhằm duy trì an ninh và trật tự công cộng. Kết quả tình hình tại Sàigòn vì thế dường như đã trở nên khá hơn sau khi một số người cầm đầu xách động biểu tình bị tạm giữ để sẽ qua một cuộc thẩm vấn.

Sáng ngày 23-02-71, thông thường chúng tôi vẫn mở máy để kiểm thính hoạt động của các xe Mô-tô Cảng sát Cộng lộ hiện đang làm việc; Bất chợt Xếp cho gọi tôi vào văn phòng, trong lúc đó hình như cuộc điện đàm giữa ông và Đại tướng Cao-văn-Viên, Tổng tham mưu trưởng QL VNCH, sắp sửa được chấm dứt qua máy Hot line (loại điện thoại trực tiếp, tương đối được bảo mật):

--“ Dạ vâng, thưa Đại Tướng tôi sẽ có mặt vào khoảng 20 phút sau ”.

Dường như có việc gì không ổn đã xẩy ra?

Tôi cảm nhận được như thế! Nhưng chưa dám dự đoán là chuyện gì?

Tôi giữ im lặng, nghiêm trọng bước nhanh trở ra nơi làm việc. Nhận lệnh của Xếp, tôi cấp tốc liên lạc các nơi. Chỉ nội trong vòng vài phút phải sắp đặt xong công chuyện, thí dụ như:điện thoại lên Quân đoàn III gọi Phi hành đoàn và xe đưa đón tại bãi đáp trực thăng ở Bộ Tổng Tham Mưu... Đúng ngay lúc đó, Đ/Tá Tham mưu trưởng Biệt-khu Thủ-đô (CMD- Capital Military District) và Th./Tá thuộc Trung Tâm Hành quân BKTĐ đã hấp tấp có mặt để xin trình lên Xếp một tin ‘Khẩn’; hay được coi là ‘Tối khẩn’ (mà Xếp mới vừa được Đại tướng Cao-văn-Viên trực tiếp gọi điện thoại báo cho biết); Nguồn tin được mang ám số ‘Tối Khẩn và Mật’ đó là “Trực thăng chở Trung tướng Đỗ-cao-Trí, Tư lệnh Q Đ III và Vùng 3 Chiến thuật bị rớt cháy tại BCH Tiền phương, Tây-ninh vào buổi sáng khoảng gần 10 giờ ngày hôm nay (tức ngày 23-2-71) !”
…….
Hình như từ trưóc tới giờ, hầu hết những sự kiện quan trọng xẩy ra mà không được báo trước hay hoặc không có dự trù, luôn gây nên một nỗi thất vọng, hụt hẫng trước cảm ứng đón nhận của dư luận. Thật vậy, một sự kiện không may, đột ngột xẩy ra được báo tin về từ tiền tuyến: “Trung tướng Đỗ-cao-Trí bị tử nạn trực thăng”; vào giữa lúc cuộc hành quân do ông chỉ huy ở vùng ngoại biên đang tiếp diễn khả quan. Đúng là một sự ‘hụt hẫng’, mất mát lớn lao trước nỗi mong đợi của từng người dân tại hậu phương. Riêng với cá nhân tôi, lúc nhận được hung tin vị Tướng Tư lệnh mặt trận tử nạn, nhất là trong đó có Đại úy Tuấn, một bạn đồng ngũ- đồng nghiệp - khiến tôi sửng sốt bàng hoàng trong khoảnh khắc. Cái khoảnh khắc chỉ ngắn gọn trong gang tấc so với tiếng tích tắc của cây kim đồng hồ, đủ khiến chiếc trực thăng phát nổ, bốc cháy và rớt xuống mặt đất; Kèm theo, khi ngọn lửa được dập tắt, người ta nhìn thấy được phần còn lại sau đó chỉ là một vật thể không có hình thù trong tình trạng tan nát, gẫy vụn. Đấy chính là chuyến bay của những nhân mạng tình cờ được ‘định mệnh’ sắp xếp khiến đã cùng có mặt trong đó. Một nỗi bất hạnh thực sự đã gây ra cho toàn thể Quân lực VNCH; Hay nói chung, cho vận nước, không nhẽ đã đến hồi không may (?). Chiếc trực thăng CNC chở Trung Tướng Đỗ-cao-Trí và những quân nhân tháp tùng gặp nạn khi vừa mới cất cánh lên bầu trời Tây-ninh vào sáng ngày 23 tháng 2 năm 71.

Theo thông lệ, Trung Tướng Đỗ-cao-Trí mỗi lần từ Bộ CH Tiền phương Tây-ninh, hay từ đơn vị (Biên hòa) về thăm gia đình ở Sàigòn, ông cho lệnh máy bay đáp thẳng xuống ngay sân cờ trại Lê-văn-Duyệt (BKTĐ- tên cũ là Quân Khu Thủ Đô) để nhân tiện ghé thăm Trung Tướng Nguyễn-văn-Minh (đương kim Tổng-trấn Đô thành SàiGòn và Gia-định); sau đó ông mới di chuyển bằng xe hơi về tư thất, tọa lạc trên đường Phùng-khắc-Khoan, Quận 1 (gần khu tòa Đại sứ Mỹ).

Trước đấy không lâu, vào một buổi sáng Thứ Bẩy, tôi được dịp tham dự buổi thuyết trình của Tướng Tư Lệnh Mặt trận Ngoại biên cùng với Xếp và toàn bộ tham mưu tại phòng Hội của BKTĐ. Trong phần cập nhật tin tức chiến trường, Trung tướng Đỗ-cao-Trí, TL QĐ III, lần lượt kể lại những diễn tiến và kết quả của “Chiến dịch Toàn Thắng’ đang xẩy ra trên vùng hành quân tại biên giới giữa hai nước Cao-miên và Việt-nam. Khi diễn tả lại cảnh lực lượng VNCH và Đồng minh rượt đám bộ đội CS Bắc việt và VC phải tháo chạy có cờ; Tướng Trí cất cao giọng, nhấn mạnh, ý muốn để mọi người có mặt trong Hội trường ngày hôm đó cùng nghe rõ:

--“ Ta phải đuổi cổ bọn chúng ra khỏi lãnh thổ. Không có một lý do gì để cho bọn Cộng sản ngang nhiên gây chiến tranh trên phần đất nước của chúng ta”-- Ông ngắt lời, tay nhịp nhịp trong không khí cây gậy chỉ huy (Cane), đoạn nói tiếp:“ Tôi sẽ dùng cái này. Cái này này… Cây gậy này dùng để khỏ lên đầu bọn CS Bắc việt và đám Trung ương Cục miền Nam…”

Trung tướng Đỗ-cao-Trí nổi tiếng về trận mạc. Ông có tác phong của một vị võ tướng, đã từng đánh thắng nhiều trận. Một số các bài viết trong nước lẫn báo ngoại quốc (trong đó có báo Time Magazine..) đã có một đoạn viết về ông như sau: “ Tướng Trí thường được định giá là chiến tướng cừ khôi nhất của QLVNCH, và các thành tích dũng cảm của ông đã được thần thoại hóa. Trong chiến dịch vượt biên Căm-Bốt trong tháng 5 vừa qua, Tướng Trí thường đáp trực thăng xuống đất để nắm lấy quyền chỉ huy một đơn vị đang lâm nguy. Một lần nọ, sau khi người đứng cạnh ông bị mảnh pháo kích đốn hạ , Tướng Trí can trường nhẩy lên một thiết vận xa và thôi thúc chiến xa tiến thẳng vào nơi phát xuất hỏa lực, "Tiến tới, tiến tới !" Một nhận xét khác đã viết: ….“ Trong quân đội VNCH, Trung Tướng Đỗ-cao-Trí thuộc lớp tướng lãnh đàn anh của Tổng Thống Nguyễn-văn-Thiệu và Tổng Tham Mưu Trưởng Cao-văn-Viên. ông được đánh giá là vị Tướng Lãnh có tầm nhìn chiến lược sắc bén, có tài cầm quân, có mưu lược, có dũng khí, có khả năng kích thích tinh thần chiến đấu binh sĩ và không có tham vọng chính trị ”. Tướng William Westmoreland đã nhận định: " Tướng Trí là một con cọp của chiến trường, một tướng George Patton (tướng thiết giáp lừng danh Mỹ) của Việt Nam."

Mọi người vẫn thường nghe nói “Thầy nào, trò nấy”; ngẫm xem cũng không có sai là bao nhiêu, nếu áp dụng trong trường hợp được nêu ra sau đây. Tướng Trí luôn luôn giữ đúng quân phong, quân kỷ cho chính cá nhân ông và cho cả thuộc cấp; Từ phong cách, trang phục lẫn lối hành xử công việc. Tóc ông lúc nào cũng được cắt ngắn, gọn. Những Sĩ quan tháp tùng, sách cặp theo ông, chẳng hạn như Đ/U Tuấn, Th./U Hiếu, tất nhiên cấm có dám để tóc mình dài hơn tóc ông thầy. Vì thế mỗi lần gặp hai Sĩ quan Tùy viên này ghé vào văn phòng tại BKTĐ, họ gỡ nón ra là trông y như các sinh-viên SQ còn đang thụ huấn trong quân trường. Tóc của các SQ này luôn luôn được cắt ngắn cũn ngắn cỡn, cỡ một mi-li-mét quanh chân tóc và dài 1 phân (cm) trên đỉnh dầu. Chúng tôi trái lại, được tháp tùng Trung Tướng Minh, nên may mắn hơn hai anh Tuấn và Hiếu về việc giữ gìn tóc tai. Ít ra nếu có hớt ngắn hơn tóc của Xếp, bọn tôi cũng vẫn còn có thể ‘chải kiểu’ mỗi khi có dịp mặc thường phục.Trong suốt bấy nhiêu năm trời phục vụ trong Ban Tham mưu Đặc biệt của Xếp tại Bộ Tư lệnh (Biệt khu Thủ-đô vả QĐ III, sau này là Trường Bộ Binh Thủ-Đức/ Long-Thành) cá nhân tôi chưa hề bị ông cằn nhằn về chuyện râu tóc và quân phục.
* * *
Tại Bộ TTM, trong cuộc hội đàm khá lâu với Đại tướng Cao-văn-Viên, Trung tướng Nguyễn-văn-Minh đã nhận thêm được khẩu lệnh trực tiếp từ Tổng thống Nguyễn-văn-Thiệu qua cuộc điện đàm tay ba, tại VP của Đại tướng Tổng tham mưu trưởng QL VNCH. Sau buổi họp, tôi tháp tùng Xếp ra ngay trực thăng lúc đó đang chờ sẵn tại sân Bộ TTM. Vì biết là máy bay trên Quân đoàn về không kịp, nên tôi hẹn sẽ gặp trên Bộ CH Tiền phương Tây-ninh. Trực thăng hiện Xếp đang xử dụng thuộc loại CNC, cho riêng chức vụ Tư lệnh BKTĐ (CG of CMD= Commanding general of Capital Military District), với nhóm Phi hành đoàn Hoa kỳ; Gồm có Phi công chính và phụ cộng hai Hạ sĩ quan Cơ khí kiêm Xạ thủ Đại liên M60, được trang bị hai bên hông tầu.

Máy bay chầm chậm cất cánh rời khỏi bãi đậu. Độ cao của trực thăng tăng dần trên bầu trời Sàigòn.

Thoắt chốc, mới đó đã qua một cái Tết, nhưng tiết trời vẫn còn giữ lại một chút âm hưởng dìu dịu của mùa Xuân. Bầu trời vào khoảng gần 11 giờ sáng, ánh nắng hồng ban mai còn tràn ngập trên đường phố Sàigòn trong phần không gian phía dưới thân máy bay. Trao đổi vài câu với Phi công chính, tôi cho biết Landing Zone, bãi đáp thuộc phi trường Trảng Lớn “Tây-ninh East”; Trước khi mở tần số Không Lục bắt liên lạc với Trung tâm Hành quân, cho biết: -(1) Trực thăng Tư -Lệnh vừa cất cánh từ Bộ TTM, bay theo hướng hơn 10 giờ, đường bay trực chỉ hướng núi Bà Đen, Tây-ninh, -(2) Tôi sẽ liên lạc Đại tá Tham Mưu trưởng QĐIII trong vòng 10 phút nữa; hiện giờ phải nhường hệ thống cho Phi công liên lạc, xác nhận để nhằm giải tỏa tác xạ Pháo binh, nếu có, của những đơn vị Bạn hiện đang hoạt động ở dưới đất; Dọc theo Quốc lộ1, từ Chi-khu Củ chi, Trảng Bàng, Gò Dầu Hạ..v…v Trực thăng sau khi ra khỏi không phận Bà Điểm, Hóc Môn tiếp tục lên cao mãi; sau đó Phi công giữ con tầu ở trên một độ cao hơn 4000 Bộ, tương đối an toàn so với loại vũ khí phòng không của địch đã từng được phối kiểm trước đó. Tiếp tục nói chuyện với Phi hành đoàn trong tần số nội bộ, tôi yêu cầu giữ máy bay qua mé tay trái của QL.1 thay vì hơi xa qua phía bên phải; để trực thăng tránh khỏi xuất hiện trên không phận của các Mật Khu địch; được mang tên như MK Dương Minh châu, Hố Bò Bời lời…đã được Phòng 2 ghi nhận; Đó là khu vực nằm giữa ba Chi khu, Quận Khiêm-hanh, Trị-tâm và Bến cát. Đương nhiên cộng thêm những ‘tên’ vừa được nêu ra, chúng tôi, kể từ giờ phút này, còn phải nhớ thêm rất nhiều những địa danh khác, để còn phải tường trình tin tức chiến sự trong ngày, hay hoặc dự trù sẽ có khi bị Xếp bất chợt ‘khảo bài’.

Thoáng một giây, tôi để ý khi nghe thấy tiếng động cơ lẫn cánh quạt máy bay nghe không được êm như bình thường; Âm thanh thỉnh thoảng rộ lên tiếng phành phạch giống tiếng quạt gió xay lúa. “Chúng ta đang bay ‘ngược gió’ (head-wind), rất có thể đến Tây-ninh East trễ khoảng hơn 5 phút ” Tiếng Phi công trưởng tiết lộ để trả lời thắc mắc vừa được tôi phát hiện. Trải qua khoảng nửa đường bay, mọi người đã nhìn thấy núi Bà Đen. Một chỏm nhọn hình nón mầu xậm có chiều cao 3200 Bộ, đo từ đỉnh, dần dần lộ rõ trong làn mây mỏng trước mũi tầu. Bay ở độ cao hơn 4000 Bộ khiến nhiều lúc trực thăng chao qua một đám mây mỏng như đang bay trong sương mù. Trong lúc đó Trung Tướng Nguyễn-văn-Minh tân Tư-lệnh Quân đoàn III, ngồi ngay ngắn và im lặng ở hàng ghế giữa Phi công và SQ tháp tùng. Giáng ông trầm ngâm, với tư thế ngồi hướng thẳng về phía trước. Đầu óc Xếp không có gì khác hơn là chú tâm, dõi mắt nhìn về Thị trấn Tây-ninh; một nơi chốn vị Tướng tiền nhiệm của ông mới vừa ngã xuống; khiến xáo trộn hết thẩy mọi kế hoạch điều quân liên hệ. Âu cũng lại thêm một sự rủi ro thứ hai; vì Xếp đã không hề nhận được một lời nhắn nhủ hay một lần bàn giao thỏa đáng từ vị Tướng tiền nhiệm (!). Tướng Trí ra đi ngay lúc chưa kịp hoàn tất được hoài bão của riêng ông, vào giây phút chót của cuộc đời một võ tướng !! Trong lòng Xếp, tất nhiên tôi đoán biết, đã rất buồn trước cái tin tử nạn máy bay của Trung Tướng Đỗ-cao-Trí; một Tướng lãnh thuộc khóa đàn anh mà Tướng Minh từng nể phục về cả sự thâm niên lẫn khả năng quân-sự. Hơn thế nữa, ở vào địa vị của một người được đột ngột chỉ định kế thừa chức vụ, trong thâm tâm (về phương diện cá nhân, theo ông không cần để nói) Tướng Minh không khỏi đầy dẫy những suy nghĩ, đắn đo, xâu đậm trên mọi khía cạnh. Tuy nắm chức vụ mới là Tư-Lệnh Quân-đoàn III, ông vẫn còn tiếp tục giữ trách nhiệm là Tư lệnh BKTĐ và Tổng trấn Sàigòn/ Gia-định. Trong vị thế Tư lệnh QĐ, hiện tình của cuộc ‘Hành-quân Ngoại biên’ là ưu tiên một. Theo khẩu lệnh, Xếp phải trình bầy tức khắc những điều ông quan sát và ghi nhận về tình hình lực lượng bạn tại mặt trận, để lấy quyết định tối hậu từ thượng cấp..

Tưởng cũng cần phải nhắc lại, có một điều quan trọng khiến chính-phủ VNCH và dư luận không thể bỏ qua; đó chính là sự rối loạn về nội bộ chính trị đặc biệt xẩy ra tại Hoa-kỳ lúc bấy giờ. Ngày 5 tháng 5-1970 tại Thủ-đô Hoa-thịnh-đốn, trước sự cực lực phản đối của dư luận, Tổng thống Nixon xuất hiện trước Quốc-hội Hoa-ký với một lời cam kết (a firm commitment) “sẽ rút hết quân-đội Mỹ ra khỏi lãnh thổ Cam-bốt (cuộc Hành quân Ngoại Biên đã và vẫn còn đang tiếp diễn) trong vòng từ 3 đến 7 tuần lễ”. Nixon còn hứa (pledges) “sẽ không cho phép lực lượng Hoa-kỳ hoạt động (vào khoảng) quá 30 cây số (21 miles) trong nội địa nước Cam-bốt ”. Sự kiện ‘can thiệp’ và ‘yểm trợ’ bị giới hạn của lực lượng Đồng-minh Hoa-kỳ, đã khiến Chính-phủ VNCH: Tổng-thống Nguyễn-văn-Thiệu, Quốc-hội lưỡng Viện và Tổng Tham Mưu Trưởng QL VNCH không khỏi phải suy ngẫm kỹ lưỡng để hành xử theo một chiều hướng được coi là thuận lợi hơn (?).//

Nguyễn Ngọc Tùng

Ngày 28-10-2010

 

Kính Mời Quý Độc Giả Ủng-Hộ Trang Nhà Quân-sự Quốc-Phòng Việt-Nam. Chân Thành Cảm Tạ 

 

 

 

Flag Counter