lich su viet nam - lịch sử việt nam

Trang Chính

...

Danh Nhân Lịch Sử Việt Nam

Điện Ảnh, Nghệ Thuật, Văn Hóa

Ngàn Năm Thăng Long (1010 - 2010)

Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Tộc Việt

Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa

Lịch Sử Việt Nam 50 Năm (1963-2013)

Lịch Sử Việt Nam Cộng Hòa (1946-2013)

Quân Sử Việt Nam

Thiên Tài Quân Sự Việt Nam

Thần Việt Điện 2010

Thời Sự Quốc Tế  

Tóm Tắt Lịch Sử Việt Nam

- Lịch Sử Việt Nam Phần 1 từ khởi đầu đến năm 1955

- Lịch Sử Việt Nam Phần 2 từ 1955 đến 1973

- Lịch Sử Việt Nam Phần 3 từ 1973 đến 2012

Blog Cá Nhân:

Blog Anh Ba Sàm:

Blog Cầu-Nhật-Tân:

Blog Cu-Làng-Cát:

Blog Dân Làm Báo:

Blog Dân Oan Bùi-Hằng:

Blog Giang-Nam Lãng-Tử:

Blog Lê-Hiền-Đức:

Blog Lê-Nguyên-Hồng:

Blog Lê-Quốc-Quân:

Blog Mai-Xuân-Dũng:

Blog Người Buôn Gió:

Blog Phạm-Hoàng-Tùng:

Blog Phạm-Viết-Đào:

Death By China:

Trang Cá Nhân

Trang Thơ Văn nguyễn-duy-ân:

Trang Thơ Văn Ông Bút:

Trang Thơ Văn Đặng-Quang-Chính:

Trang Thơ Văn Trần-trung-Chính:

Trang Thơ Văn Minh-Di:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Quang-Duy:

Trang Thơ Văn Lưu-Nguyễn-Đạt :

Trang Thơ Văn Trần-Văn-Giang:

Trang Thơ Văn Lu-Hà:

Trang Thơ Văn Lê-Anh-Hùng:

Trang Thơ Văn Dạ-Lệ-Huỳnh:

Trang Thơ Văn Quê-Hương:

Trang Thơ Kita Kha:

Trang Thơ Văn Mặc-Khách:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Khôi:

Trang Thơ Văn Điệp-Mỹ-Linh:

Trang TL Nguyễn-Việt Phúc-Lộc:

Trang Thơ Văn Bình-Minh:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Nhơn:

Trang Thơ Văn Bút Xuân Trần-Đình-Ngọc:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Thái-Sơn:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Văn-Tín:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Thu-Trâm 8406:

Trang Thơ Văn Mai-Hoài-Thu:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Thị-Thanh:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Chí-Thiện:

Trang Thơ Văn Phạm-Ngọc-Thái:

Trang Thơ Văn Phan-Văn-Phước:

Trang Thơ Văn Thanh-Sơn:

Trang Thơ Văn Vĩnh-Nhất-Tâm:

Trang Thơ Văn ThụcQuyên:

Trang Thơ Văn Minh-Vân:

Trang Nhật-Hồng Nguyễn-Thanh-Vân:

Trang Thơ Văn Đặng-Huy-Văn:

 

Đang xem báo quân sự quốc phòng việt nam - lichsuvietnam

 

Danh Nhân Lịch Sử Việt Nam

Lịch sử Việt Nam Cộng Hòa (1946-2013) 

Đôi Dòng Nhìn Lại

Tổng Thống VNCH Ngô Đình Diệm

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56

Quỳnh Hương

Nguồn: quanvan.net

lịch sử việt nam, Tổng thống Ngô ĐìnH Diệm và các viên chức Hoa Kỳ

Ngày tan rã của quốc tế cộng sản 31- 12-1991 là ngày nhân dân thế giới vui mừng. Nhưng đối với người Việt lại có suy nghĩ khác nhau. Đại đa số trong 2 triệu đảng viên cộng sản, không nói ra, nhưng trong lòng họ cũng đã thấy ra được lý thuyết của chủ nghĩa cộng sản mà họ theo đuổi là không tưởng và tàn ác.  Trừ một số nhỏ có quyền hành bổng lộc thì thất vọng, cố bám víu để duy trì cai trị, để vơ vét chuyến tàu chót, và cũng là để duy trì mạng sống;  còn phần rất đông đảo thì đã mất niềm tin, nhưng vì sợ sệt nên im lặng chờ đợi từng ngày chủ nghĩa cộng sản tàn lụi ở Việt nam.

Đối với người Việt tự do, và những người cộng sản đã thức tỉnh như cố Trung tướng Trần Độ, các ông Nguyễn Hộ, Đỗ trung Hiếu, Hoàng minh Chính, Đỗ quế Dương, Trần Khuê, Bùi Tín, Vũ thư Hiên, Hoàng Tiến, Dương thu Hương, Hà sĩ Phu, Nguyễn thanh Giang, Lê Nhân, Lê hồng Hà, Nguyễn khắc Toàn, Bùi minh Quốc, Trần mạnh Hảo, Vũ cao Quận, Trần anh Kim và vố số những người khác có một thời gian đã lầm đường theo cộng sản, nay đã bừng tỉnh, đều hân hoan vui mừng và càng ngày càng cố gắng tranh đấu để sớm đẩy lui bọn quỉ đỏ Việt cộng, đưa Việt nam tới con đường dân chủ, ngõ hầu nhân dân Việt nam không những chỉ ấm no hạnh phúc hơn, mà còn được hưởng sự  tự do mọi mặt từ ngôn luận, di trú, bầu cử, ứng cử, tín ngưỡng v..v..

Không những thế, Việt nam độc lập tự do thật sự thì bọn bành trướng Bắc kinh không thể gặm dần đất và biển của Việt nam.

Trung cộng chỉ có thể đòi nợ chính phủ cộng sản Việt nam,  do đảng công sản Việt nam vay để mua vũ khí lương thực trong thời kỳ chống Pháp và xâm chíêm miền nam. Trung cộng không thể nào đòi nợ  một chính phủ độc lập, dân chủ,  đa đảng của Việt nam. Thế nước đã rất rõ ràng, chỉ có bọn ngu muội ù lì Nông đức Mạnh, Nguyễn minh Triêt, Nguyễn tấn Dũng và đám bộ chính trị hiện nay, chỉ vì quyền lợi  cá nhân, không nghĩ đến đời sống của đại đa số  dân nghèo, không nghĩ đến sự toàn vẹn lãnh thổ  mà ông cha ta đã dày công  mở mang, xây dựng, đang tâm bán đất và biển cho Tàu cộng.

Ngoài ra, như dẫn chứng ở phần trên, ngày 26-1-2006, 46 nước thuộc châu Âu đã lên án chủ nghĩa cộng sản. Nghị quyết 1481 được đại đa số đại biểu của 46 quốc gia châu Âu thông qua, coi chủ nghĩa cộng sản là tàn bạo, khát máu, vi phạm nhân quyền  hơn cả Đức quốc xã của Hitler.

Thuyết của Marx là một chủ thuyết không tưởng. Hồ chí Minh đem thuyết này về Việt nam để đánh lừa dân Việt. Đối với dân  ít học, Hồ dụ khị TIẾN TỚI THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG, có nghĩa là, sau này chủ nghĩa cộng sản sẽ đưa thế giới đến đại đồng:  LÀM THEO NĂNG LỰC, HƯỞNG THEO NHU CẦU (!) (!). Hiểu nôm na là MUỐN GÌ CÓ NẤY. Nói rõ hơn là, mỗi người là một Tề thiên đại thánh, có 72 phép biến, quay tay là có nhà, búng một ngón tay là có máy bay, xe hơi(!).

Cho tới giờ phút này, tôi không tin rằng ngay cả những Mạnh ,Triết, Dũng...  hay cả những anh đã về vườn như Anh, Mười, Phiêu tin vào CÁC THỤ SỞ NHU. Nhưng bọn chúng bám vào thuyết  Marx nhằm đánh  lừa cấp dưới để cai trị, để vơ vét và để tránh bị giết như Ceausescu, Romania, một tên độc tài khét tiếng sắt máu, theo chủ nghĩa cộng sản, bị dân chúng nổi lên giết chết năm 1989.

Và, một tên khác là  Erich Honecker Bí thư cộng sản Đông Đức, cũng là tên khát máu ra lệnh “shoot to die” (bắn chết bỏ) những người trốn  qua Tây Bá Linh  bằng cách vựợt bức tường Bá Linh. Hắn phải chạy trốn vào bệnh viện Hồng quân Liên xô ở Đông Bá Linh lánh nạn và được đưa qua Liên xô.

Vài tháng sau, Liên xô tan rã, Honecker được giải giao về Đức và bị ra Tòa. Khi xử án, tòa nhân đạo tha cho hắn vì hắn bị ung thư cuống họng thời kỳ cuối. Hắn đã xin qua sống ở Chile và chết sau đó hơn một năm, kết thúc cuộc đời của một tên cộng sản gian ác.

Những tên chóp bu của cộng đảng Việt Nam hiện nay nhìn lại gương này cũng không ít thấp thỏm lo lắng cho số phận bản thân.

Mới đây, Lê hồng Hà, từng làm Chánh văn phòng của Bộ công an, đã trả lời phỏng vấn của Đinh quang anh Thái, phóng viên của báo Việt Tide, được đăng trên website Danchimviet ngày 8-2-06 :

Và sau 30 năm thì tôi có nhận định là, dân trong quá trình đó đã và đang thắng. Và đảng cộng sản đang thua. Dân đã thắng trên kinh tế và trên mặt tư tưởng, nhưng dân chưa thắng trên mặt chính trị.

Nói dân thắng trên mặt kinh tế tức là thế nào?

Tức là đảng thì muốn công hữu hóa để xóa tư hữu; nhưng dân không chịu.

Đảng muốn tiến hành điều gọi là “xóa giai cấp bóc lột, xóa công thương nghiệp tư bản tư doanh; nhưng dân không chịu. Đảng muốn xóa kinh tế thị trường, để thiết lập nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung; nhưng dân không chịu.

Và sau 30 năm thì phải nói rằng là dân đã phá tan cái hệ thống hợp tác xã, đã đánh lùi cái kinh tế quốc doanh và ngày càng đẩy kinh tế quốc doanh tới chỗ phải cổ phần hóa, phải khôi phục cơ chế kinh tế thị trường, rồi từng bước xóa bỏ chính sách kinh tế bao cấp, kế hoạch hóa tập trung. Như thế rõ ràng là dân thắng.”

Trong phần trả lời phỏng vấn của ông Lê hồng Hà, ngôn từ thấy nhẹ nhàng. Có thể hiểu rằng ông đang nằm trong sự kìm kẹp của Việt cộng-  dù những tên công an  làm nhiệm vụ theo dõi phong toả, ngày xưa đã là thuộc cấp của ông,-cho nên ông không thể không đề phòng, và cũng có thể ông sợ bị ném cứt trộn mắm tôm như cụ Hoàng minh Chính và bà Trần khải Thanh Thủy.

Nhận xét về ông Diệm không thể không nói đến vai trò của bà Trần lệ Xuân, vợ ông Nhu. Ông Nhu là một chiến lược gia sáng chói của Đệ nhất cộng hòa, lại là người không có tai tiếng gì về tham nhũng. Nhưng bà Nhu, người sáng lập phong trào Liên đới phụ nữ, đã có nhiều tai tiếng. 

Bà Nhu không phải là đệ nhất phu nhân, nhưng ông Nhu, không những là em ruột ông Diệm, lại là cố vấn chính trị nhiều mưu lược, ít nhất cũng có công giúp miền Nam Việt nam, từ một nửa nước đang nát như tương  vì nạn sứ quân, do chủ trương chia rẽ của thực dân Pháp, trở thành một miền Nam phồn thịnh về kinh tế, vững về quân sự, đủ khả năng đương đầu với cộng sản vào thời kỳ quốc tế cộng sản đang lên mạnh.

Bà Nhu đáng lý phải tự giữ mình để khỏi mất uy tín chồng, anh,  phải biết tự chế trong việc giao du với những người trong chính phủ hay quân đội. Bà không tự  kìm chế. Việc làm của bà không ít thì nhiều đưa đến sự suy giảm uy tín của ông Ngô đình Diệm, giúp cho bọn tàn ác Việt cộng vịn vào đó xúi giục dân chúng chống gia đình trị, để đưa đến cuối cùng là đổ vỡ miền Nam.

Nhưng vạch  ra những khuyết điểm của bà Trần lệ Xuân, vợ ông Ngô đình Nhu, mà không nói đến công lao của bà thì cũng là điều bất công. Bà Nhu, người đề xướng ra dự thảo Luật gia đình, được quốc hội Đệ nhất Cộng hòa thảo luận và Tổng thống Ngô đình Diệm ban hành, đã đem lại quyền bình đẳng cho phụ nữ. Tình trạng “trai năm thê bẩy thiếp” từ lâu đời trong xã hội Việt nam được chấm dứt từ ngày có Luật gia đình. Phải thừa nhận vai trò của người phụ nữ Việt nam- nói riêng miền Nam- được vươn lên từ thời Đệ nhất Cộng hòa.

Cũng nên biết, ngay tại quốc gia dân chủ đầu tiên trên trái đất là Hoa Kỳ, mãi đến năm 1920, tu chính án hiến pháp 19 ban hành, người phụ nữ Hoa Kỳ mới được quyền bầu cử.

Ông Kennedy chết ngày 22-11-1963 tại Dallas, bang Texas, sau ông Diệm và ông Nhu 20 ngày. Thuyết  Phật giáo thì cho là quả báo (ác giả ác báo). Nhưng cả 2, ông Kennedy và gia đình họ Ngô đều theo đạo Công giáo, không nghĩ  đến quả báo.

Bà Trần lệ Xuân sống lưu vong, yên lặng nuôi con thành tài tại Pháp.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56

Kính Mời Quý Độc Giả Ủng Hộ Trang Lịch Sử Việt Nam Chân Thành Cảm Tạ 

 

 

 

Flag Counter