lich su viet nam - lịch sử việt nam

Trang Chính

...

Danh Nhân Lịch Sử Việt Nam

Ngàn Năm Thăng Long (1010 - 2010)

- Thăng Long Xưa Hà Nội Nay - Trần Nhu 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30

- Lời Kêu Gọi Chống Giặc Tàu - Khối 8406

- Nghĩ Về Phật Giáo Và dân Tộc - Thượng Tọa Thích Viên Định

- Vận Nước Ý Dân Nam Quốc Sơn Hà 1, 2, 3 - Trúc Lâm Nguyễn Việt Phúc Lộc

- Tính Chính Danh Của Đại Lễ Ngàn Năm - Nguyễn Phương Anh

- Ngàn Năm Thăng Long - Trần Văn Giang

- Tản Mạn Về Ngàn Năm Thăng Long - Mai Thanh Truyết

- Anh Không Về Đại Lễ - Lê Phú Khải

 

Đang xem báo lichsuvietnam - lichsuvietnam

Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Quân Đội Việt Nam

Trận Đánh Snoul Và Những Hậu Quả

1, 2, 3

...

Năm Ngày Năm Ðêm Tử Thủ Của TÐ1/8

TỔ CHỨC CÔNG SỰ PHÒNG THỦ

Tiểu đoàn 1/8 được tăng cường một Chi đoàn Thiết giáp khoảng 12 chiến xa M41 do Trung uý Minh, SQVBQGVN, làm chi đoàn trưỏng, để tổ chức phòng thủ, hành quân tấn công thăm dò và hành quân viễn thám trong khu vực trách nhiệm.

Vị trí của tiểu đoàn được bao bọc chung quanh bởi những rừng cây tre rất rậm rạp về hướng Ðông, hướng Bắc, hướng Ðông-Bắc và hướng Nam, và bởi những rừng cao su già cũng rất rậm rạp về hướng Tây và hướng Tây-Bắc. Ngoài ra không có một cao địa nào chung quanh vị trí của tiểu đoàn có thể chế ngự hay quan sát quân trú phòng.

Tiểu đoàn bố trí quân trên ba tuyến phòng thủ, tuyến phòng thủ chính A, tuyến kháng cự cuối cùng B, và tuyến nghe ngóng C. Tuyến A được bố phòng bởi ba đại đội với những hầm hố rất kiên cố để tránh pháo kích. Ðại đội 2 do Ðại uý Thao chỉ huy, cựu sĩ quan nhảy dù, trách nhiệm phòng thủ hướng Tây và Tây-Bắc; Ðại đội 3 do Trung uý Ninh chỉ huy, SQVBQGVN, trách nhiệm phòng thủ từ hướng Tây-Bắc đến hướng Ðông, và Ðại đội 1 do Trung uý Giỏi chỉ huy, trách nhiệm phòng thủ hướng Nam của tuyến A. BCH/TÐ, chi đoàn chiến xa, trung đội thám kích và trung đội vũ khí nặng trách nhiệm phòng thủ tuyến kháng cự cuối cùng B. Ngoài ra, chi đoàn thiết giáp và trung đội thám kích còn có nhiệm vụ làm lực lượng trừ bị cho tiểu đoàn.

bản đồ quân sự snoul

Ngoài nhiệm vụ hành quân tìm địch và hành quân viễn thám hằng ngày, các đơn vị đã thiết lập các công sự kiên cố trên tuyến A, đồng thời mỗi đại đội còn có trách nhiệm khai quang từ tuyến A đến tuyến C, cũng như thiết lập các mìn bẫy tự động và điều khiển bằng đạn pháo binh giữa tuyến A và tuyến C. Trong vòng một tháng, các đại đội đã khai quang những cây tre và xử dụng những cây tre đã chặt được nầy để biến chế thành những chướng ngại vật cao khoảng hai mét tây, đồng thời mở rộng thị trường quan sát và tác xạ từ tuyến A đến tuyến C. Những quả mìn Claymore cũng như các tạc đạn của pháo binh được các binh sĩ biến chế thành những cạm bẫy tự động và điều khiển giữa hai tuyến A và C, và khoảng một trăm thước bên ngoài tuyến C, đã được hoàn tất vào khoảng giữa tháng 5/71.

Ngày 15/5/71, trung đội thám kích phục kích và bắn chết sáu Việt cộng đang tìm cách thám sát con suối tại tọa độ XU548385, cách tiểu đoàn khoảng một cây số rưỡi về hướng Tây. Ðây là một con suối độc nhất để tiếp tế nước uống cho toàn thể quân trú phòng. Vì thế BCH/TÐ tiên liệu rằng nếu địch vây đánh tiểu đoàn, chúng sẽ chế ngự con suối nầy trước tiên, để ngăn chận nguồn tiếp tế nước uống chủ yếu cho quân trú phòng. Vì thế các đơn vị đã xử dụng các vật dụng cơ hữu để lưu trữ nước uống cho một tuần lễ nếu bị bao vây. Ðặc biệt trong ngày 16/5/71, tướng Hiếu thăm viếng tiểu đoàn, đã chỉ thị cho BTL/SĐ5 cung cấp thêm các thùng chứa nước và đạn dược, nên khả năng cầm cự của quân trú phòng có thể lâu được khoảng hai tuần lễ, nếu tiểu đoàn bị bao vây và hoàn toàn bị cô lập.

Tướng Hiếu đã nói riêng với TĐT 1/8 về sự thật B52 như sau, "Đừng tin vào Mỹ hứa hẹn về B52, phải tự lực cánh sinh một mình ở vị trí tiền đồn tử thủ này nếu không có lệnh rút lui. Anh phải có sáng kiến đem sự sống cho tiểu đoàn và chi đoàn thiết giáp đang biệt phái cho anh. Nếu có lệnh của tôi rút về, anh phải giả vờ cho lệnh tử thủ tại chỗ trong máy truyền tin, vì Việt Cộng chắc chắn sẽ nghe rõ trong máy, đồng thời bảo ông Dzần cho máy bay B52 thả tại lộ trình anh dự định rút quân. Sau đó, rút lẹ!"

HÀNH QUÂN TỬ THỦ CỦA TÐ 1/8

TÐ1/8 và chi đoàn thiết giáp đã bị địch xử dụng hai tiểu đoàn của Trung đoàn E 6 và hai tiểu đoàn của Trung đoàn 174, để tấn công, bao vây và cô lập hóa từ sáng ngày 24/5/71 đến ngày 27/5/71. Hơn nữa, hỏa lực phòng không và pháo binh địch đã vô hiệu hóa khả năng tiếp tế và tải thương của không quân và LLKK của Hoa Kỳ trong các ngày trên.

Ngày 27/5/71, nhiều khu trục cơ và trực thăng võ trang đã thay nhau oanh tạc và bắn phá các vị trí pháo binh và phòng không địch, để yểm trợ cho trực thăng hạ cánh tải thương và tiếp tế, tuy nhiên hỏa lực địch vẫn tung hoành lên quân trú phòng, mặc dầu bãi đáp trực thăng đã thay đổi nhiều lần chung quanh vị trí phòng thủ. Như vậy TÐ1/8 và chi đoàn thiết giáp đã bị địch xử dụng hai tiểu đoàn của Trung đoàn E 6 và hai tiểu đoàn của Trung đoàn 174, để tấn công, bao vây và cô lập hóa từ sáng ngày 24/5/71 đến ngày 27/5/71. Hơn nữa, hỏa lực phòng không và pháo binh địch đã vô hiệu hóa khả năng tiếp tế và tải thương của không quân và LLKK của Hoa Kỳ.

Khoảng 08:00G ngày 28/5/71, tiểu đoàn nhận được mật điện từ BCH/CÐ8, cho lệnh bỏ căn cứ và rút quân về giao tiếp với Tiểu đoàn 2/7 tại chợ Snoul vào ngày mai, 29/5/71.

Khoảng 17:00G, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1/8 xin gặp Thiếu tá Hùng, Trưởng ban 3 Trung đoàn 8, để nói chuyện bằng bạch văn trong máy truyền tin. TÐT nói, "Tôi đã nhận lệnh tử thủ cũng như tin mừng là chúng mình sẽ có B52 yểm trợ, tuy nhiên hiện nay có nhiều binh sĩ ngã bệnh vì thiếu nước uống sau năm ngày chiến đấu, lại không có tải thương hay tiếp tế. Tôi sợ rằng binh sĩ sẽ đầu hàng trong vòng 24 tiếng đồng hồ nữa, nếu họ không có tiếp tế nước uống gấp. Vì vậy tôi xin nhờ anh trình lên Ðại Bàng cho chúng tôi đánh chiếm con suối sáng ngày mai để kiếm nước uống. Tôi sợ nhất là hai tiểu đoàn địch, sẽ đánh bọc hậu và đánh cạnh sườn chúng tôi, từ vị trí ở giữa tiểu đoàn và chợ Snoul dọc theo QL7, nếu chúng tôi xuất quân ngày mai. Vì vậy, tôi xin anh trình lại với Ðại Bàng cho đánh tập trung B52 bằng hộp dọc theo QL7 để bình địa khoảng một cây số hai bên QL nầy. Nếu được như vậy là chúng tôi đủ sức chơi xả láng với chúng tại con suối nầy." Thiếu tá Hùng thông minh trả lời, "Tôi hiểu rõ đề nghị của anh, tôi sẽ trình lên Ðại Bàng gấp để xem sao." Khoảng nửa giờ sau, Ðại tá Dzần gọi máy để nói chuyện với Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1/8, "Tôi chấp nhận đề nghị của anh, tuy nhiên anh phải chờ cho B52 đánh "Box" từ chỗ anh đến chợ để bảo vệ cho cạnh sườn và phía hậu của anh trước khi anh tấn công con suối." Tiểu đoàn trưỏng Tiểu đoàn 1/8 trả lời, "Nhận rõ và thi hành".

Ðêm 28/5/71, các đại đội bí mật chôn xác các binh sĩ bị tử thương, và chỉ để lại hai toán nghe ngóng trên tuyến C. Pháo binh từ BCH/CÐ8 tiếp tục pháo kích con suối và QL7 từ tiểu đoàn đến chợ Snoul, trong khi địch gia tăng trận địa pháo vào tiểu đoàn suốt đêm. Súng cối 60 ly và 81 ly của tiểu đoàn tiếp tục bắn các quả đạn chiếu sáng để đề phòng địch tấn công bất ngờ, tuy nhiên địch không còn tấn công ồ ạt như đêm 23/5/71.

Lý Do Thất Bại Của Trung Ðoàn E 6 Và 174 VC

Ðịa thế chung quanh khu vực phòng thủ của Tiểu đoàn 1/8 tạo rất nhiều bất lợi cho hai Trung đoàn địch trong kế hoạch xử dụng toàn khối9 (mass) để đè bẹp quân trú phòng bằng tấn công biển người, bởi vì các khu rừng tre già rất rậm rạp bao bọc từ ba hướng Bắc, Ðông và Nam của căn cứ đã hoàn toàn cản trở địch trong việc điều động nhanh chóng hàng ngang. Hơn nữa các cây tre không đủ sức để che chở hỏa lực bắn thẳng cũng như pháo binh yểm trợ của quân ta, nên địch đã chịu tổn thất nặng nề trong hai đợt tấn công đầu tiên vào quân trú phòng vào sáng 24/5/71. Riêng hướng Ðông, địch có thể điều động toàn thể hai tiểu đoàn để xung phong ồ ạt vào quân trú phòng, tuy nhiên địch đã bị vô hiệu hóa bởi những quả mìn tự động bằng đạn pháo binh, những quả mìn tự động Claymore, hỏa lực bắn thẳng của các chiến xa M 41 và bộ binh, và hỏa lực pháo binh yểm trợ từ BCH/CÐ8.

bản đồ hành quân quan su viet nam, snoul

Ðịch cũng không đạt được yếu tố bất ngờ trong kế hoạch tấn công vì những quả mìn tự động cũng như các toán nghe ngóng và phục kích của quân ta.[9]

Ngoài ra địch lại hoàn toàn coi thường yếu tố an ninh[9] trong việc liên lạc truyền tin. Tất cả các cuộc đàm thoại bằng bạch văn trong máy truyền tin địch đã bị Ðại uý Bảo nghe rõ để chuẩn bị đối phó trước khi địch ra tay hành động. Yếu tố thiếu an ninh nầy cũng là một lý do cho việc địch thiếu yếu tố bất ngờ trong các kế hoạch tấn công vào quân ta.

Ðịch lại quá chủ quan khi rà máy và nghe lóm các cuộc đàm thoại bằng bạch văn của quân trú phòng. Từ ngày 24/5/71 đến đêm 28/5/71, địch đã áp dụng trận địa pháo liên tục ngày đêm, để tạo thiệt hại và uy hiếp tinh thần của quân trú phòng, tuy nhiên TÐ1/8 cũng như chi đoàn chiến xa chỉ bị thiệt hại tương đối nhẹ, dưới biển lửa hỏa lực pháo kích của địch. Lý do chính là nhờ sự phân tán mỏng của quân trú phòng, hầm hố kiên cố, và sự thiếu chính xác của các quả đạn pháo binh và hỏa tiễn địch. Ðịa thế phòng thủ không cho phép địch quan sát từ xa để điều chỉnh các quả đạn thiếu chính xác nầy. Vì vậy muốn điều chỉnh pháo binh và hỏa tiễn cho chính xác, tiền sát viên địch phải bò sát vào tuyến C để quan sát, tuy nhiên các tiền sát viên nầy đã gặp phải những quả mìn tự động, các toán phục kích cũng như các toán nghe ngóng của quân trú phòng. Tính chủ quan đã làm địch tin tưởng hoàn toàn vào việc nghe lóm truyền tin của quân ta để điều chỉnh hỏa lực cho trận địa pháo của địch. Những quả đạn trúng đích vào vị trí phòng thủ được báo cáo về BCH/TÐ là vô sự vì chúng ở xa quân trú phòng, trong khi những quả đạn nổ xa tuyến phòng thủ A, lại được báo cáo về BCH/TÐ là bị thiệt hại.

Sự chủ quan của địch cũng làm địch bị lầm lẫn trong kế nghi binh của quân trú phòng. Từ ngày 25/5/71 đến ngày 28/5/71, các đại đội luôn luôn than phiền về BCH/TÐ về việc thiếu nước uống, một số binh sĩ đã ngã bịnh và mất tinh thần. Ngoài ra các đại đội đồng thanh xin tiếp tế nước uống khẩn cấp, hay phải đánh gấp vào con suối để lấy nước uống. Ðịch hoàn toàn tin tưởng vào các cuộc đàm thoại trong máy truyền tin của quân trú phòng, bởi vì chúng thừa hiểu rằng các LLKK Hoa Kỳ đã không thể tải thương hay tiếp tế cho TÐ1/8 vì hỏa lực phòng không và trận địa pháo của chúng quá mạnh. Do đó địch chủ quan tin rằng cứ việc bao vây, pháo kích mạnh để ngăn chặn trực thăng tiếp tế và tải thương, là đủ để quân trú phòng đầu hàng vì thiếu nước uống. Sự thật, địch đã mắc mưu quân trú phòng trong kế hoạch "Trì Hoãn Chiến" để chờ tăng viện, theo kế hoạch "Ðiệu Hồ Ly Sơn" của Trung tướng Tư lệnh Quân đoàn 3 và tướng Hiếu.

Tiểu Ðoàn 1/8 Và Chi Ðoàn Chiến Xa Rút Quân Dưới Áp Lực Tấn Công Của Hai Trung Ðoàn Ðịch

Khoảng 05:00G ngày 29/5/71, các toán nghe ngóng bí mật bò về tuyến C, trong khi trung đội thám kích rời BCH/TÐ để thám sát con đường mòn và QL7 về hướng Nam của căn cứ.Tất cả các hoạt động của quân trú phòng đều im lặng vô tuyến.

Khoảng 06:30G, BCH/TÐ nhận được ba tiếng "Click" trong máy truyền tin. Như vậy, theo ám hiệu đã được qui định sẵn, BCH/TÐ đã hiểu rõ rằng địch đã di chuyển khỏi các hầm hố cá nhân ở khoảng giữa đường từ tiểu đoàn đến chợ Snoul trên QL7 và con đường mòn.

Khoảng 07:00G, BCH ban hành khẩu lệnh hành quân như sau:

Tiểu đoàn sẽ xử dụng yếu tố nghi binh, thần tốc, bí mật tuyệt đối và phối hợp hỏa lực của nhị thức bộ binh-thiết giáp, để rút quân ngày 29/5/71.[9]

(1) Ðại đội 1 dẫn đầu cuộc rút quân, tiến nhanh về chợ Snoul, dọc theo bên trái của QL7 để giao tiếp với Tiểu đoàn 2/7 tại chợ Snoul.

(2) Ðại đội 2 cũng dẫn đầu rút quân, tiến nhanh về chợ Snoul, dọc theo bên phải của QL7 để giao tiếp với Tiểu đoàn 2/7 tại chợ Snoul.

(3) Chi đoàn trừ chiến xa theo sau Ðại đội 2, tiến theo hàng dọc, để bảo vệ cạnh sườn phải của Ðại đội 2, đồng thời trách nhiệm chở các thương binh nặng và các súng cối 81 ly của tiểu đoàn.

(4) Ðại đội 3 được tăng phái một chi đội chiến xa, có nhiệm vụ bọc hậu và gom nhặt các thương binh tử sĩ của tiểu đoàn.

(5) Trung đội thám kích rời vị trí nghe ngóng để giao tiếp đầu tiên với Tiểu đoàn 2/7 tại chợ Snoul.

(6) BCH/TÐ theo sát Ðại đội 1.

Huấn thị phối hợp được ban hành như sau:

(1) Lệnh xuất phát được ban hành trong máy truyền tin bằng ám lệnh, “Các đơn vị phải tiếp tục đào hầm hố để tử thủ” khoảng 08:50G.

(2) Các đơn vị phải áp dụng yếu tố bí mật tối đa, bằng cách phải để lại tất cả cảc lều chõng, và im lặng vô tuyến cho đến khi được lệnh rút quân.

(3) Các binh sĩ phải được giải thích cặn kẽ về yếu tố thần tốc bằng truyền khẩu, nhất là tuyệt đối cấm nằm xuống đất khi địch tác xạ bằng đạn bắn thẳng hay pháo kích của địch, bởi vì trì hoãn di chuyển là tử thần cho cuộc lui binh nầy.

(4) Các đơn vị phải tự tổ chức kế hoạch tải thương cho nhau, với điều kiện không được trì hoãn việc tiến quân thần tốc.

Khoảng 08:30G, Tiểu đoàn 2/7 làm chủ tình hình tại chợ Snoul.

ban do quan su viet nam, snoul

Khoảng 09:00G, BCH/TÐ lại nghe rõ bốn tiếng "Click" từ máy truyền tin của trung đội thám kích. Như vậy, lực lượng địch đã hoàn toàn rời khỏi lộ trình rút quân của tiểu đoàn. Tiểu đoàn trưởng cho lệnh trong máy truyền tin rằng tiếp tục đào hầm hố để tử thủ. Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, các đơn vị cuối cùng của Ðại độ 3 đã rời khỏi căn cứ, để chạy theo một chi đội chiến xa. Ðại uý Bảo đã nghe rõ trong máy truyền tin địch, "Chúng ta đã mắc mưu đồ chó đẻ. Các đơn vị trở lại gấp rút để bao vây và đánh chết chúng nó."

Khoảng 09:20G, Ðại đội 2 và các chiến xa đã thấy rõ địch đang dàn hàng ngang bên cánh phải trong rừng cao su, vừa chạy vừa bắn vào quân ta. Ðồng thời Ðại đội 1 và BCH/TÐ cũng bị hỏa lực bắn thẳng của địch từ các rừng tre rậm rạp từ cạnh sườn bên trái. Pháo binh địch bắt đầu pháo kích từng chùm vào trục tiến quân của tiểu đoàn, trong khi Ðại đội 3 báo cáo là địch đang theo bén gót đằng sau, nên yêu cầu đằng trước chạy nhanh hơn lên. Bất chấp biển lửa hỏa lực của địch, các chiến sĩ bộ binh cũng như thiết giáp tiếp tục vừa chạy vừa bắn trả vào quân địch. Hỏa lực của pháo binh từ BCH/CÐ8 cũng bắt đầu đánh phá các trục tiến quân của địch, làm địch trì hoãn xung phong vào cạnh sườn phải của Ðại đội 2. Nhờ thế các đại đội có đủ thì giờ để tiếp tục mang theo các binh sĩ bị thương.

Khoảng 09:30G, bốn phi cơ trực thăng của LLKK Hoa Kỳ đã bay sát trên đầu của Tiểu đoàn để yểm trợ trực tiếp cho trận tao ngộ chiến giữa địch và ta. May thay hỏa lực phòng không của địch hoàn toàn im hơi lặng tiếng. Lý do là địch đã sợ B52, nên đã di chuyển đêm hôm trước tất cả bộ binh cũng như các vị trí phòng không tại các vị trí nầy. Thế là các phi cơ tha hồ tung hoành trên không phận để tiêu diệt các cánh quân địch từ cạnh sườn phải, trái và đằng sau Ðại đội 3. Ðồng thời hỏa lực hùng hậu của các chiến xa cũng như bộ binh đã phối hợp để tiêu diệt hàng trăm con thiêu thân trong rừng cao su, bên phải của Ðại đội 2, đang tìm cách xung phong tuyệt vọng vào các cánh quân di chuyển thần tốc của toàn thể tiểu đoàn và thiết giáp. Tướng Hiếu, Tư lệnh Sư đoàn 5, cũng đã can đảm bay trên phi cơ chỉ huy sát ngọn cây cao su, ra chỉ thị cho tiểu đoàn tiếp tục tiến nhanh hơn, để tránh mưu đồ bao vây của địch trong trận tao ngộ chiến ngoạn mục nầy. Sự xuất hiện bất ngờ của tướng Hiếu trên đầu các lực lượng lui quân cũng gia tăng thêm tinh thần chiến đấu cho các chiến sĩ, để họ tiếp tục chạy nhanh hơn dưới biển lửa của trận địa pháo địch.

Khoảng 10:30G, toàn thể Tiểu đoàn 1/8 và các chiến xa đã giao tiếp với Tiểu đoàn 2/7 tại chợ Snoul. Các chiến xa hoàn toàn được bảo toàn, trong khi Tiểu đoàn 1/8 chỉ có thiệt hại tương đối nhẹ, mang theo tất cả các thương binh về BCH/CÐ8 tại Snoul.

Lý Do Thành Công Của Cuộc Rút Quân Của TÐ1/8 Và Thiết Giáp

Nghi binh[9] là một yếu tố chủ yếu cho sự thành công của việc rút quân, dưới áp lực tấn công, bao vây của hai trung đoàn địch trong năm ngày và năm đêm tại căn cứ của Tiểu đoàn 1/8. Nếu địch cứ tiếp tục chiếm giữ các hầm hố đã đào sẵn tại khoảng giữa chợ Snoul và vị trí của tiểu đoàn, tiểu đoàn sẽ phải chịu một thiệt hại rất nặng, nếu may mắn chọc xuyên được phòng tuyến của địch. Nếu tiểu đoàn không đủ sức để chọc thủng tuyến chặn địch nầy, chắc chắn là toàn bộ Tiểu đoàn 1/8 và chi đoàn chiến xa sẽ bị bao vây và bị tiêu diệt bởi hai trung đoàn địch.

Nhờ có yếu tố nghi binh, nên yếu tố thần tốc là yếu tố chủ yếu thứ nhất cho sự thành công của cuộc lui binh nầy.[9] Các binh sĩ đều hiểu rõ rằng, thời gian trì hoãn việc di động lui quân sẽ là tử thần cho họ, nên tất cả binh sĩ đã biểu lộ lòng quyết chiến và lòng gan dạ, bằng cách bất chấp hỏa lực địch để tiếp tục vừa chạy vừa bắn trả vào quân địch.

Phối hợp toàn diện trong việc điều binh, hỏa lực giữa thiết giáp-bộ binh, pháo binh[9] và hỏa lực không quân của LLKK Hoa Kỳ đã vô hiệu hóa âm mưu tấn công và bao vây của hai trung đoàn địch.

Tướng Hiếu đã biểu lộ lòng can đảm khi xông pha trận mạc với các chìến sĩ đang lâm trận, đã nâng cao tinh thần chiến đấu và niềm tự tin cho toàn thể các chiến hữu đang rút lui, trước hỏa lực và lực lượng áp đảo của hai trung đoàn địch.[10,11]

Chiến Ðoàn 8 Rút Quân Dưới Áp Lực Tấn Công Và Bao Vây Của Hai Sư Ðoàn 5 Và 7 VC

CÁC ÐƯỜNG LỐI HÀNH ÐỘNG

Ðây là một cuộc rút quân hầu như tự sát, bởi vì Chiến đoàn 8 phải rút quân đơn thương độc mã trước sự bao vây và tấn công liên tục của hai Sư đoàn 5 và 7 VC, từ ngày 24/5/71 đến ngày 31/5/71. Nghi binh theo lối dùng truyền tin không còn hữu hiệu được nữa, bởi vì địch đã biết cách chơi máy truyền tin của quân ta rồi! Hai chiến đoàn ở hướng Tây-Nam Snoul vẫn án binh bất động trong các ngày trên, trong khi LLXKQÐ3 đang hoạt động ở phía Nam Ðồn điền Chup cho đến ngày 29/5/1971, mới được lệnh Quân đoàn về Thiên Ngôn (Tây Ninh), và chỉ được tăng phái cho Sư đoàn 5 kể từ ngày 31/5/71. Chiến đoàn 8 chỉ còn trông cậy vào hỏa lực yểm trợ của LLKK Hoa Kỳ trong cuộc rút quân sinh tử nầy. Vì vậy, Ðại tá Dzần, Chiến đoàn trưởng Chiến đoàn 8, phải đắn đo chọn lựa một trong hai giải pháp thực tế để hoàn thành nhiệm vụ bất khả kháng nầy.

(1) Áp Dụng Kế Hoạch Trì Hoãn Chiến

Muốn áp dụng kế hoạch trì hoãn chiến, Chiến đoàn 8 cần phải có đủ ba điều kiện chủ yếu để bảo toàn lực lượng lui quân và chấp nhận một sự tổn hại tương đối nhẹ. Ðiều kiện thứ nhất là chiến đoàn phải có một lực lượng quân số gần tương đương với địch. Ðiều kiện thứ hai là chiến đoàn phải có thêm lực lượng tăng viện, để ít nhất uy hiếp cạnh sườn và mặt hậu của địch, cũng như cung cấp hỏa lực yểm trợ cho chiến đoàn trong khi lui binh. Ðiều kiện thứ ba là phía hậu của lộ trình lui binh phải được bảo toàn an ninh. Chẳng may, Chiến đoàn 8 không có các điều kiện nêu trên. Chiến đoàn 8 đang đương đầu với một lực lượng địch gấp năm hay sáu lần, trong khi hai chiến đoàn bạn ở hướng Tây-Nam vẫn án binh bất động, đồng thời LLXKQÐ3 vẫn chưa được tăng phái cho Sư đoàn 5 để giữ an ninh mặt hậu của lộ trình rút lui của Chiến đoàn 8. Tuy nhiên Chiến đoàn 8 còn có một lợi điểm hơn địch, Ðại đội A của LLKK Hoa Kỳ yểm trợ trực tiếp cho chiến đoàn trong cuộc lui quân nầy. Do đó Ðại tá Dzần phải tự đặt câu hỏi, "Liệu khả năng không yểm của đại đội không kỵ nầy có đủ sức để thay thế ba điều kiện cần thiết nêu trên hay không?" Ba yếu tố cần thiết cho sự thành công của không yểm là hỏa lực phòng không của địch, thời tiết và địa thế. Từ ngày 24/5/71 đến ngày 29/5/71, thời tiết rất tốt, thuận tiên rất nhiều cho không yểm, tuy nhiên khả năng phòng không của địch rất hùng hậu, đến nỗi các phi công không thể hạ cánh để tải thương và tiếp tế cho Tiểu đoàn 1/8, ngoài ra địa thế của khu vực hành quân hoàn toàn bất lợi cho không yểm, bởi vì những khu rừng cao su già quá rậm rạp và những rừng cây quá dày đặc từ Snoul đến biên giới Việt Nam. Do đó LLKK Hoa Kỳ rất khó nhận diện các cuộc chuyển quân của địch và ta ở trên đất, ngoại trừ dọc theo hai bên QL 13 về hướng Ðông-Nam được khai quang khoảng 50 mét. Ngoài ra, LLKK Hoa Kỳ cũng không có sĩ quan liên lạc ở trên đất với bộ binh để điều chỉnh và tác xạ theo yêu cầu trực tiếp của Chiến đoàn 8. Căn cứ vào những điều kiện khả hữu trên của chiến trường lúc bấy giờ, Ðại tá Dzần nhận định rằng LLKK Hoa Kỳ không thể thay thế ba điều kiện chủ yếu đã thiếu mất cho sự sống còn của Chiến đoàn 8 trong kế hoạch trì hoãn chiến nầy. Như vậy Ðại tá Dzần đã thấy rõ rằng, nếu áp dụng kế hoạch trì hoãn chiến trong trường hợp nầy, hai sư đoàn địch sẽ có đủ thì giờ để điều động quân từ hướng Ðông-Bắc và Tây-Bắc của Snoul để bao vây, cắt đứt các đơn vị, và tiêu diệt toàn bộ Chiến đoàn 8.

(2) Áp Dụng Kế Hoạch Rút Lui Bất Ngờ Và Thần Tốc [9]

Theo kế hoạch nầy, Chiến đoàn 8 phải chấp nhận một sự thiệt hại rất nặng nề, nhất là các vật dụng nặng nề và cồng kềnh, không thể di chuyển kịp thời với bộ binh và thiết giáp. Ưu điểm của kế hoạch nầy là địch không có thì giờ điều động toàn bộ hai sư đoàn cùng pháo binh và hai tiểu đoàn phòng không để bao vây, và tổ chức trận địa pháo lên các quân ta, không có hầm hố ẩn núp ở ngoài trời trong khi đang lui binh. Dĩ nhiên thà chấp nhận thiệt hại nặng nề còn hơn là bị tiêu diệt toàn bộ chiến đoàn, hay là bị bắt sống bởi hai sư đoàn địch. Hơn nữa chiến đoàn còn có hy vọng sẽ có dịp tiêu diệt lực lượng địch, hay gây thiệt hại cho địch trong khi lui binh. Do đó Ðại tá Dzần đã sáng suốt chấp nhận phải thi hành bất đắc dĩ cái hạ kế, "Nhất Công, Nhì Thủ, Tam Tẩu", để cứu sống Chiến đoàn 8 trong nhiệm vụ lui binh gần như tự sát nầy.

QUAN NIỆM HÀNH QUÂN LUI BINH

Xử dụng yếu tố nghi binh và điều quân thần tốc, dưới hỏa lực không yểm của Ðại Ðội A của LLKK Hoa Kỳ, trong hai giai đoạn: giai đoạn 1 sẽ lui binh từ Snoul đến Tiểu đoàn 3/9 trong ngày 30/5/71, và giai đoạn 2 sẽ lui binh từ Tiểu đoàn 3/9 đến LLXKQÐ3, để trở về Lộc Ninh trong ngày 31/5/71.[9]

PHÂN CÔNG GIAI ÐOẠN 1

(1) TÐ1/8 được tăng phái chi đoàn thiết vận xa M113, làm nỗ lực chính, phá vỡ tuyến bao vây của địch, để giao tiếp với TÐ3/8 và Tiểu đoàn 3/9 trong ngày 30/5/71.

(2) TÐ2/8 bảo vệ cánh sườn phải cho TÐ1/8 cho đến khi TÐ1/8 giao tiếp với TÐ3/8. Sau đó theo sau TÐ1/8 để làm lực lượng trừ bị cho chiến đoàn.

(3) BCH/CÐ theo sau TÐ1/8.

(4) Ðại đội công vụ và trung đội quân y trách nhiệm thu góp các thương binh và tử sĩ của TÐ1/8 và TÐ2/8.

(5) TÐ2/7 được tăng phái chi đoàn chiến xa, làm lực lượng bảo vệ phía hậu của chiến đoàn.

(6) TÐ3/8 phản công ra khỏi vị trí phòng thủ, bố trí yểm trợ cho TÐ1/8 và TÐ2/8, sẵn sàng di chuyển theo sau BCH/CÐ từ vị trí của TÐ3/8 đến TÐ3/9 để làm lực lượng trừ bị cho chiến đoàn.

(7) TÐ3/9 xử dụng hai đại đội để phản công ra khỏi vị trí phòng thủ, sẵn sàng yểm trợ và giao tiếp với TÐ1/8 trong ngày 30/5/71.

(8) Ðại đội A của LLKK Hoa Kỳ yểm trợ trực tiếp cuộc lui quân.

(9) Tiểu đoàn pháo binh xử dụng một nửa số đạn pháo binh để bắn phá các mục tiêu địch về hướng Tây-Bắc và Ðông-Bắc trong đêm 29/5/71, để đánh lạc hướng địch trong kế hoạch rút quân ngày mai, 30/5/71, đồng thời xử dụng một nửa số đạn dược còn lại để bắn phá từng chùm lên các mục tiêu trên đường tiến quân của TÐ1/8 và TÐ2/8 trong ngày 30/5/71. Sau đó phá hủy các khẩu súng trước khi lui binh.

HUẤN THỊ PHỐI HỢP

(1) Xử dụng yếu tố thần tốc để đánh xả láng nếu cần để tránh khỏi bị bao vây của địch.

(2) Tuyệt đối bảo mật truyền tin.

(3) TÐ1/8 và TÐ2/7 bố trí quân về hướng Tây-Bắc và Ðông-Bắc, xử dụng các toán tuần thám và phục kích trong hai hướng nầy trong đêm 29/5/71, để đánh lạc hướng địch trong kế hoach rút quân của ta trong ngày 30/5/71.

PHÂN CÔNG GIAI ÐOẠN 2

(1) TÐ3/8 được tăng phái một chi đoàn chiến xa, làm nỗ lực chính để về biên giới VN, vượt tuyến xuất phát lúc 07:30G ngày 31/5/71 để tiến dọc theo bên phải QL13. Nếu cần, TÐ3/8 sẽ đánh xả láng theo kế hoạch thần tốc để phá vỡ vòng vây của địch.

(2) TÐ3/9 bảo vệ cánh sườn trái của TÐ3/8 dọc theo bên trái của QL13. Nếu cần, TÐ3/9 sẽ đánh xả láng theo kế hoạch thần tốc để phá vỡ vòng vây của địch.

(3) BCH/CÐ theo sau TÐ3/8.

(4) TÐ2/7 bảo vệ cánh sườn phải của TÐ3/8.

(5) TÐ2/8 làm lực lượng trừ bị cho chiến đoàn, theo sau BCH/CÐ.

(6) TÐ1/8 tiếp tục được tăng phái chi đoàn thiết quân vận M113, bảo vệ phía hậu của chiến đoàn

(7) Ðại đội A của LLKK Hoa Kỳ yểm trợ trực tiếp cuộc lui quân.

DIỄN TIẾN HÀNH QUÂN GIAI ÐOẠN 1

Chiều ngày 29/5/71, TÐ1/8 đã tung ra ba toán phục kích và hai toán tuần thám về hướng Tây-Bắc của Snoul, đồng thời các binh sĩ tiểu đoàn đã hiểu rõ nhiệm vụ đánh xả láng ngày mai, 30/5/71, để mở đường máu cho các lực luợng theo sau. Quan niệm hành quân ngày 30/5/71 cũng tương tự như quan niệm hành quân của ngày 29/5/71 trong cuộc lui binh của TÐ1/8 từ hướng Bắc về chợ Snoul, nên họ đã quen thuộc với kế hoạch sắp đến của chiến đoàn vào hôm sau. Tuy nhiên trong ngày 30/5/71, các binh sĩ TÐ1/8 hiểu rõ là họ sẽ đóng vai trò của những chàng hiệp sĩ "Samurai" để xung phong thẳng vào địch, và chỉ nằm xuống khi họ bị thương hay tử thương mà thôi.

TÐ1/8 đã nghe rõ trong đêm 30/5/71, rất nhiều phi cơ oanh tạc liên tục từ hướng Tây-Bắc và Ðông-Bắc của Snoul. Như vậy tướng Hiếu cũng đang áp dụng kế hoạch nghi binh để trợ giúp cho kế hoạch lui quân của Chiến đoàn 8 vào ngày 30/5/71. Các cuộc oanh tạc nầy còn có mục đích tiêu diệt và ngăn chặn các cuộc chuyển quân của địch từ hướng Tây-Bắc và Ðông-Bắc của Snoul về hướng Ðông-Nam của cuộc lui binh vào ngày mai, 30/5/71.

Khoảng 08:00G ngày 30/5/71, không quân oanh tạc các mục tiêu trên lộ trình rút quân của Chiến đoàn 8, cũng như các mục tiêu chiến thuật, để ngăn chặn các cuộc điều binh bao vây của địch.

Khoảng 08:30, pháo binh CÐ8 bắn phá từng chùm trên lộ trình tiến quân của TÐ1/8 để giao tiếp với TÐ3/8 đang bị địch bao vây.

1, 2, 3

Kính Mời Quý Độc Giả Ủng Hộ Trang Lịch Sử Việt Nam Chân Thành Cảm Tạ