lich su viet nam - lịch sử việt nam

Trang Chính

Bí Mật Hội Nghị Thành Đô Tứ Xuyên Trung Cộng 1990: 

- Tiến trình đàm phán bí mật Hội Nghị Thành Đô 1990 - Kỳ 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13 (Huỳnh Tâm); Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo Kỳ 6-6 (Huỳnh-Tâm) 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7

Giặc Hán Đốt Phá Nhà Nam 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16

Blog Cá Nhân: Blog Anh Ba Sàm; Blog Cầu Nhật Tân; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo;Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào)

Danh Nhân Lịch Sử Việt Nam

Death By China:

Điện Ảnh, Nghệ Thuật, Văn Hóa

Ngàn Năm Thăng Long (1010 - 2010)

Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Tộc Việt

Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa

Lịch Sử Việt Nam Cộng Hòa (1946-2015...)

Quân Sử Việt Nam

Southeast Asia Sea

Thiên Tài Quân Sự Việt Nam

Thần Việt Điện Tân U Linh Việt Điện 2010

Thời Sự Quốc Tế  

Tóm Tắt Lịch Sử Việt Nam

- Lịch Sử Việt Nam Phần 1 từ khởi đầu đến năm 1955

- Lịch Sử Việt Nam Phần 2 từ 1955 đến 1973

- Lịch Sử Việt Nam Phần 3 từ 1973 đến 2015

Trang Cá Nhân

Trang Thơ Văn nguyễn-duy-ân; Trang Thơ Văn Ông Bút; Trang Thơ Văn Đặng-Quang-Chính; Trang Thơ Văn Trần-trung-Chính; Trang Thơ Văn Trần-Văn-Giang; Trang Thơ Văn Lu-Hà; Trang Thơ Văn Dạ-Lệ-Huỳnh; Trang Thơ Văn Quê-Hương; Trang Thơ Kita Kha; Trang Thơ Văn Mặc-Khách; Trang Thơ Văn Nguyễn-Khôi; Trang Thơ Văn Điệp-Mỹ-Linh; Trang TL Nguyễn-Việt Phúc-Lộc; Trang Thơ Văn Bình-Minh; Trang Thơ Văn Nguyễn-Nhơn; Trang Thơ Văn Bút Xuân Trần-Đình-Ngọc; Trang Thơ Văn Nguyễn-Thái-Sơn; Trang Thơ Văn Nguyễn-Văn-Tín; Trang Thơ Văn Nguyễn-Thu-Trâm 8406;Trang Thơ Văn Mai-Hoài-Thu; Trang Thơ Văn Phạm-Ngọc-Thái; Trang Thơ Văn Phan-Văn-Phước; Trang Thơ Văn Thanh-Sơn; Trang Thơ Văn Vĩnh-Nhất-Tâm; Trang Thơ Văn Minh-Vân; Trang Nhật-Hồng Nguyễn-Thanh-Vân; Trang Thơ Văn Đặng-Huy-Văn;

 

Đang xem báo quân sự quốc phòng việt nam - lichsuvietnam

 

Cây có cội, nước có nguồn. Toàn dân Việt-Nam ngàn đời ghi nhớ ân đức Quốc Tổ Hùng Vương

Southeast Asian Seas belong to the Républic of Vietnam

Thư Viện Quân Sự Quốc Phòng Việt Nam Cộng Hòa 

quốc kỳ việt nam, việt nam, viet nam, vietnam, vn

southeast asia sea, biển đông việt nam, south china sea, biển nam trung hoa

Chuyên mục Southeast Asia Sea được thành lập nhằm khẳng định chủ quyền biển Đông từ hơn 10 ngàn năm của dân tộc Việt-Nam.

Hơn 10 ngàn năm qua, dân tộc Việt-Nam đã sống với biển, gần biển. Đây là nền văn minh chói sáng của tộc Việt.

Tình cảm gắn bó giữa biển và con người Việt Nam đã có chiều dài hàng 10 ngàn năm và tình cảm này vĩnh viễn không thể nào chia cắt được cho dù trải qua nhiều sự thay đổi của lịch sử.

***

BĐQ Hồ Mỹ Hương đi tìm chồng BĐQ TRUNG ÚY LƯU LẬP TRUNG - Khóa 6/68 THỦ ĐỨC

CÓ AI BIẾT TIN TỨC GÌ CỦA TRUNG ÚY LƯU LẬP TRUNG HAY KHÔNG?
NẾU ANH ĐÃ CHẾT, CHẾT Ở ĐÂU? NGÀY THÁNG NÀO? 

CHÔN Ở ĐÂU?

NẾU ANH CÒN SỐNG, HIỆN ANH ĐANG Ở ĐÂU?

Chồng tôi, TRUNG ÚY LƯU LẬP TRUNG, Khóa 6/68 THỦ ĐỨC, 

Trưởng ban IV Liên Đoàn 24 Biệt Động Quân, là một trong những người lính đã Tử Thủ Trại Mãnh Hổ - Hậu cứ của Liên Đoàn 24 Biệt Động Quân, Ban Mê Thuột – cùng với Thiếu tá Lê Đình Hồng, chỉ huy Hậu Cứ.

Xin gọi điện thoại cho tôi, 

Biệt Động Quân Hồ Thị Mỹ Hương, số 61 8 8988 9562,  hoặc nhắn tin qua email: nguyen@nguyenkhapnoi.com,

MẸ CON TÔI XIN CÁM ƠN RẤT NHIỀU.

***

NGUYỄN KHẮP NƠI. 

“Biệt Động Quân Hồ Mỹ Hương, số quân 73 002 920 trình diện Thượng Cấp, chờ lịnh.”

Tôi trình diện Thiếu tá Lê Đình Hồng (Trưởng phòng Chiến Tranh Chính Trị Bộ Chỉ Huy Biệt Động Quân Quân Khu II) xong, vẫn đứng nghiêm giữ tay chào, người sĩ quan trưởng phòng cũng đứng dậy chào tôi, nhẹ nhàng nói:

“Nghỉ! Chị ngồi xuống đi. Đi máy bay C130 thì dằn lắm, không có ghế ngồi, lại bay đường xa nữa, có mệt lắm không?”

“Thưa Thiếu tá, tôi theo trực thăng bay hoài, nên cũng quen rồi, chỉ có cái đường xa thôi, bay hoài hổng thấy tới.”

“Tôi đã đọc hồ sơ quân bạ của chị rồi, không thấy bị phạt, bị khiển trách gì hết, sao chị lại ra Vùng II này chi vậy?”

“Dạ . . . tại tôi xin chuyển vùng, mộng của tôi là đi cho đủ Bốn Vùng Chiến Thuật.”

“Giỏi! Thế mới đáng là Nữ Biệt Động Quân chứ! Thôi được, chị lên đây sớm một ngày, nên sáng mốt hãy trở lại trình diện, tôi sẽ đưa chị qua giới thiệu với Nữ Trung úy Vân, trưởng ban Xã Hội, bà ấy sẽ giao công việc cho chị. Bây giờ chị hãy xuống văn phòng đối diện chỗ này, gặp ông Thượng sĩ thường vụ, nhờ ổng lo chỗ ăn ngủ và chỉ đường ra phố mà sắm những thứ cần dùng.”

Tôi đứng lên, đập hai gót giầy chào Thiếu tá Hồng, bước ra khỏi phòng.

Đây không phải là lần đầu tiên tôi được hỏi “Tại sao lại xin đổi lên Vùng II gió núi mưa mùa như vậy?”. Từ khi tôi xin thuyên chuyển từ Bình Long lên Pleiku, đã có rất nhiều người hỏi tôi câu hỏi đó, và lần nào tôi cũng trả lời là:

“Phải đi đủ Bốn Vùng Chiến Thuật mới xứng đáng là Biệt Động Quân.”

Khi gặp cô bạn thân cùng tốt nghiệp khóa Nữ Quân Nhân hỏi về ý muốn đổi về Vùng II của tôi, tôi đã trả lời dỡn chơi với cô như vầy:

“Mày biết không, trên Pleiku, dân Thượng không hà, mà người Thượng theo chế độ Mẫu Hệ, tức là người con gái đi . . . cưới chồng. Tao lên đó, cũng bắt chước làm dân Thượng, tao cũng dựng một cái chòi, cũng cà răng căng tai, bận đồ Biệt Động, mỗi ngày Chủ Nhật tao kêu hết đám Biệt Động độc thân ra đứng xếp hàng cho tao lựa. Lựa được chàng nào đẹp trai phong trần thì tao đem về bắt rửa chén nấu cơm một tuần lễ rồi tuần tới lựa anh khác. Cứ như thế tới khi nào lựa được một anh thiệt là bảnh, tao sẽ . . . cưới ảnh.”

Tôi nói một hồi không cười không dỡn, làm nó cứ tưởng là thiệt, phục tôi lắm. Nó bắt tôi hứa là chừng nào tôi cưới được một anh ưng ý, thì nhường anh thứ hai (tôi đã bỏ xó, không dòm tới) cho nó, nó cũng sẽ lên Pleiku với tôi để . . . cưới chồng.

Sáng hôm sau, ăn sáng xong xuôi, tôi mang ba lô thả bộ ra đường Hoàng Diệu mua một vài thứ cần dùng. Đây là con đường chính của Pleiku mà Thi sĩ Vũ Hữu Định đã mô tả trong bài thơ “Còn Một Chút Gì Để Nhớ” và đã được Nhạc sĩ Phạm Duy đã phổ nhạc:

“Phố núi cao, phố núi đầy sương,
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn . . .”

Tôi nhẩn nha vừa đi vừa ngắm cảnh, nhận thấy, đa số các cửa tiệm đều là quán cà phê, quán cơm, quán nhậu, chỉ có một vài cửa hàng bán tạp hóa, một rạp chiếu bóng, thế thôi. Vì Pleiku là thành phố của Lính, nên ở bất cứ cửa hàng nào, quán cà phê nào cũng có lính, và tôi cũng là một trong những người Lính đó.

Tôi đi ngang qua một trường trung học, đã tới giờ tan trường rồi, đám học sinh cả nam lẫn nữ túa ra như một bầy ong vỡ tổ, tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa vang lên khắp nơi, làm cho tôi nhớ lại thời còn cắp sách đi học của tôi vừa mới qua cách đây vài năm. Một nhóm nữ sinh vừa đi qua mặt tôi, vừa đi vừa ríu rít nói chuyện như chim, trời Pleiku mùa này lạnh lắm, nên các em gái đi học mặc áo len, quàng khăn quanh cổ, mỗi lần nói chuyện, hơi thở của các em đọng lại tạo thành một màn khói mỏng bay lên, da mặt cô nào cũng hồng lên vì gió lạnh, nhìn thật dễ thương. Các cô đi qua rồi, bỗng đứng dừng lại ở bên đường như chờ một cái gì hoặc chờ băng qua đường, khi tôi đi ngang qua, thoáng thấy có tiếng thì thào nho nhỏ:

“. . . Lính Biệt Động đó, tụi bay . . . nhưng mà là . . . Nữ Biệt Động, chứ không phải đàn ông như anh tao . . .”

“Đi nữ quân nhân là đã ngon lành rồi, cô này còn dám . . . đăng Lính Biệt Động nữa chứ . . . oai hùng thiệt . . .”

Câu nói lén của các cô nhỏ làm cho tôi khoái chí, ưỡn ngực ra mà đi cho nó có vẻ oai hùng hiên ngang thêm một chút nữa . . . đâu phải lúc nào cũng có người khen mình đâu. Đầu óc tôi còn đang ở trên mây thì có tiếng gọi đâu đó vang lên:

“Chị ơi . . . chị Lính Biệt Động ơi . . .”

Tôi ngạc nhiên quay lại: Ba cô nữ sinh má đỏ môi hồng đang chạy theo tôi, vừa chạy vừa kêu tôi. Tôi không biết ba cô kiếm tôi có chuyện chi, nhưng cũng đứng lại chờ. Tới nơi, ba cô cùng chào tôi, một cô vừa thở vừa hỏi:

“Thưa chị . . . chị có phải là . . . Nữ Quân Nhân Biệt Động Quân . . . phải không?”

Chỉ có vậy thôi sao? Tôi cười vui vẻ trả lời các em:

“Phải, chị là Nữ Quân Nhân Biệt Động đó, các em vừa tan học ra hả? học lớp mấy rồi?”

“Chúng em học lớp 11, sắp thi Tú Tài I rồi đó chị. Đây là lần đầu tiên chúng em được gặp một người Nữ quân nhân biệt động, nên chúng em ngạc nhiên ngắm chi hoài. Tụi em phục chị quá, dám đăng biệt động nữa. Bộ . . . có mình chị làm lính biệt động thôi hay sao mà em chẳng bao giờ thấy ai hết vậy?”

“Nhiều lắm, tại họ đi công tác hoài nên các em mới ít khi gặp họ đó.”

“Đi công tác là đi ở những đâu? Và phải làm những chuyện gì ha chị?”

“Nhiều thứ công tác lắm, nào là dậy học cho con em lính, phụ giúp vợ con lính lãnh tiền lương của chồng, đưa phái đoàn đi thăm tiền đồn, đưa các ca sĩ ra tiền đồn hát cho lính nghe . . . lúc thì đi bằng đường bộ, khi thì đi bằng trực thăng . . .”

“Được đi chung với các ca sĩ . . . lại được bay trực thăng nữa ha chị! Trời ơi, sao mà sướng thế! Tụi em mê quá chị ơi. Nhưng mà . . . đi Nữ quân nhân . . . có khó không hả chị? Có cần . . . bằng cấp không?”

“Bất cứ cô gái nào của Việt Nam Cộng Hòa trên 18 tuổi đều có thể xin gia nhập Nữ Quân Nhân hết. Tùy theo trình độ học vấn, sẽ được đi học khóa Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan hoặc là Binh sĩ.”

“Trời ơi, chị nói làm tụi em mừng quá! Tụi em cũng ham đi Nữ Quân Nhân lắm, nhưng nhát quá, không biết làm sao mà gia nhập, may có chị hướng dẫn, tụi em cám ơn chị lắm. Khi nào học xong tú tài, thế nào tụi em cũng vô lính. Chị biết hông, chị là . . . Thần Tượng của tụi em đó. Gặp chị là tụi em thích liền hà. Bữa nào rảnh, tụi em mời chị lại nhà chơi nha, để em ghi vào tấm giấy này để chị nhớ nha.”

Tôi cầm tờ giấy học trò ghi địa chỉ của các tí hon, tươi cười trả lời:

“Chị mới từ Sài Gòn ra đây chiều hôm qua, chưa biết sẽ được giao cho công tác gì? Ở đâu? Để thủng thẳng coi ra sao . . . nếu khi nào rảnh, chị sẽ xin ra thăm các em.”

Nhìn các cô gái nhí nhảnh vô tư, nhưng lại ham lính, chưa gì đã tôn tôi làm . . . thần tượng, làm tôi lại nhớ lại ngày đó của tôi . . . 

Ngày đó, khi tôi còn là một cô gái lớp Đệ Tứ, còn học ở Mỹ Tho, tôi cũng đã có . . . Thần Tượng của tôi rồi. Thần tượng của tôi là . . .

“THƯỢNG SĨ DANH DỰ NỮ HỔ TƯỚNG BIỆT ĐỘNG QUÂN HỒ THỊ QUẾ.”

Mặc dù còn nhỏ, nhưng tôi và các bạn bè, trai cũng như gái, ở Vùng IV đều đã nghe danh của Nữ Hổ Tướng Hồ Thị Quế, đều mến phục và thích bà. Mặc dù không theo một lớp huấn luyện quân sự nào cả, nhưng bà đã cùng chồng là Thiếu Tá Nguyễn Văn Dần, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn Cọp Đen 44 đi hành quân khắp Vùng IV chiến thuật, đã có lần bà tự dẫn số lính còn lại của tiểu đoàn đi giải vây cho chồng nữa. Vì những chiến công đó, bà đã được trao cấp bậc Trung Sĩ Danh dự, được Đại Tướng Wesmoreland gắn huy chương của Tổng Thống Mỹ nữa, rồi sau đó được vinh thăng Thương Sĩ Danh Dự. Đối với tôi, ngoài việc mến phục, tôi còn có chút hơi hám của Nữ Hổ Tướng này, vì tôi . . . cùng Họ HỒ với bà, bà là Hồ Thị Quế, thì tôi là Hồ Thị Mỹ Hương. Bà là Nữ Hổ Tướng thì tôi cũng có thể là . . . Tiểu Hổ Tướng vậy. (Nhưng tôi xin nói rõ, tôi không có bà con thân thuộc gì với cái tên Hồ Chí Minh đâu. Hắn thực sự là họ Nguyễn, khi nghe danh tiếng của họ Hồ, hắn tự động đổi họ qua Hồ đó thôi.) 

Mặc dù chưa thấy mặt bà, nhưng lần đầu tiên tôi gặp bà là trên đường đi học về. Lúc đo, bọn tôi đang lội bộ về nhà, chợt thấy một chiếc xe Jeep chạy qua, trên xe có khoảng năm người Lính Biệt Động, ai cũng đội nón sắt vẽ hình đầu cọp với những sọc mầu vàng, đen, nhìn thật là dễ sợ nhưng cũng thật là oai hùng. Tụi tôi đứng nép vào bên lề cho xe jeep chạy qua, bỗng con Đẹp chỉ vào người lính Biệt Động ngồi băng ghế sau mà la lên một cách thích thú:

“Bà Quế . . . vợ Thiếu Tá Dần kìa tụi bay . . .”

Cả đám tụi tôi nhìn theo, nhưng đâu có biết ai là đàn ông đàn bà gì đâu, vì ai cũng mặc đồ bông mang nón sắt giống nhau. Con Đẹp cặp mắt sáng rỡ chỉ tay vào một người lính nhỏ con hơn hết mà nói:

“Đó . . . Đó . . . Bà Dần Nữ Hổ Tướng Biệt Động đó . . . bả ngồi băng sau mang khẩu súng sáu có bá mầu trắng bạc đó . . . tụi bay thấy chưa . . .? Nội vùng IV này, có một mình bả mang khẩu súng đó thôi, thấy là biết liền hà!”

Từ đó, tôi mơ có một ngày nào, lớn lên, tôi . . . đăng Biệt Động, cũng bận bộ đồ bông, cũng mang khẩu súng côn bá bạc, đội nón sắt vẽ hình cọp đen, nhất là phải ra trận đánh dẹp tụi Việt cộng như thần tượng của tôi mới được. Tôi có một ông cậu làm Đại Tá Tỉnh Trưởng, có lần ba má tôi dẫn tôi tới nhà cậu chơi, tôi ráng năn nỉ cậu mượn cho bằng được cái nón sắt của cậu mà đội lên trên đầu, rồi dòm trong gương để coi mình . . . có giống ai hay không.

Qua năm 69, Việt cộng thất bại trong chiến dịch tổng tấn công, bọn chúng bị chết nhiều lắm, đám du kích ở Mỹ Tho, lớp bị chết, lớp bị bắt tiêu hết trơn, bọn chúng cùng đường, lợi dụng những đêm mưa gió, lẻn về mót thóc lúa tuyên truyền đám học sinh bỏ nhà theo chúng vô bưng. Một đêm, tôi còn chong đèn học thi, chợt con nhỏ bạn cùng lớp qua chơi, nói vài câu chuyện tầm phào rồi cuối cùng, nó rủ tôi . . . vô bưng làm văn công giúp vui cho bộ đội . . . giải phóng dân chúng Miền Nam khỏi bị Mỹ Ngụy kềm kẹp giết hại.”

Tôi bực mình hỏi lại nó:

“Ba má tao và cả nhà mày đang sống sung sướng ở đây, đâu có ai đánh đập bắt bớ gì đâu mà mày nói dân chúng bị Mỹ Ngụy kềm kẹp? Ai kềm kẹp giết hại ai thì tao hổng biết, chớ tao thấy cái đám du kich tối tối mò về dọa nạt người ta, bắt đóng thuế, nộp gạo thâu tiền, giết mấy ông xã trưởng, rồi đắp mô đặt mìn giết hại người ta. Đó mới là đám giết hại kềm kẹp đồng bào đó, mày đừng có đi theo tụi nó mà mang tội với làng xóm.”

Con nhỏ bạn không nói gì thêm, nhưng mấy bữa sau, tôi thấy nó bỏ học đi đâu mất, ba má nó nói là nó đi qua bà Dì ở xóm trên học may, nhưng tôi biết nó đã đi đâu. Nó còn nhắn lời với mấy đứa bạn nói rằng, mai mốt nó sẽ dẫn giải phóng về cắt cổ tôi.

Tôi không ngán lời đe dọa của nó, nhưng tình hình làng xóm hổng yên, ba má tôi muốn gởi tôi lên Sài Gòn đặng học thi cho xong. Tôi nói với ba má:

“Làng xóm đang yên vui, bà con cô bác ai cũng sống thoải mái, cái đám Việt cộng bị dẹp gần tan hết rồi mà bọn du kich còn ráng quậy phá xóm làng. Ba má, con ở đây cũng hổng yên với tụi nó, thôi . . . để con . . . đăng lính . . . về dẹp hết tụi nó mới được.”

Nói là làm, ngày hôm sau tôi tới chốt tuyển mộ Biệt Động Quân ở ngang Tòa Hành Chánh Tỉnh, xin . . . đăng lính. Ông Trung sĩ Biệt Động nhìn tôi trân trân, mãi sau ông mới trả lời tôi:

“Mèng đéc ơi! Chú đứng tuyển mộ lính từ hồi đó tới giờ đã ba năm, bữa nay mới có một đứa con gái tới đăng Biệt Động đó! Nhưng mà Biệt Động . . . hổng có trực tiếp nhận lính con gái. Cháu phải lên Sài Gòn, tới Trung Tâm III Tuyển Mộ Nhập Ngũ mà ghi tên, họ sẽ gởi cháu đi huấn luyện ở Trường Nữ Quân Nhân, chừng nào tốt nghiệp phân đơn vị, lúc đó cháu mới có thể chọn Biệt Động Quân. Để chú nhớ lại coi, in là hai tháng nữa có khóa mới đó, cháu lên Sài Gòn, tới Trung Tâm III liền đi, nó ở ngay đầu đường Lê Văn Duyệt đó, đặng ghi danh cho kịp.”

Tôi làm liền, mua vé xe đò lên Sài Gòn, ở nhà bà dì ngủ một đêm, sáng sớm hôm sau tôi tới Trung tâm nộp đơn và được trả lời là trong vòng một tuần sẽ nhận được thơ hẹn ngày giờ khám tổng quát. Tuy nói là một tuần nhưng chỉ vài ngày sau là tôi nhận được thơ mời trở lại Trung Tâm III Tuyển Mộ Nhập Ngũ để khám tổng quát. May mắn quá, tôi đủ sức khỏe và được nhập ngũ ngay lập tức.

Tôi hân hoan ngồi xuống ghế để . . . xuống tóc làm lính như những tân binh quân dịch và các sinh viên sĩ quan ở khắp các quân trường của Miền Nam Việt Nam. Tuy nhiên, chúng tôi không đến nỗi phải bị . . . gọt tối đa như các bạn trai, mà được ưu ái cho để tóc tới cổ áo. Sau đó, chúng tôi được phát mỗi người hai bộ quần áo xanh ô liu một đôi giầy vải mầu đen, gọi là quân phục tác chiến, quan trọng hơn hết, tôi được tặng cho một dẫy số để mà nhớ đời: Số quân của tôi là 73 002 920.

Ngày hôm sau, tôi và cả đại đội khóa sinh được tập trung lại để đưa về Trung Tâm Huấn Luyện Nữ Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, ở đường Nguyễn Văn Thoại (khoảng giữa Trường Đua Phú Thọ và Chợ Tân Bình). Chỉ huy trưởng trung tâm là Nữ Thiếu Tá Hồ Thị Vẽ (sau lên Trung Tá)

Ngày đầu tiên nhập khóa, sau khi làm thủ tục, chúng tôi được may đo hai bộ quân phục xanh làm việc, mũ, bóp đầm cầm tay mầu đen, huy hiệu Nữ Quân Nhân và một đôi giầy đen gót cao 5 phân. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng quân đội lại . . . làm đẹp cho người Nữ Quân Nhân thật là trang trọng và lịch sự như vậy.

Trong mấy tuần đầu, chúng tôi được huấn luyện về thao diễn cơ bản, vũ khí và võ thuật. Đa số chị em chúng tôi trước đây ở đời sống dân sự đều là những cô gái liễu yếu đào tơ, chỉ biết cắp sách đến trường, nay được thẩy ra trung tâm huấn luyện để được phơi nắng phơi sương, chúng tôi mệt đờ người, mỗi buổi chiều về là mệt thở không ra hơi, than trời trách đất sao mà cực quá, nhưng chỉ một tuần sau là chúng tôi đã quen đi, đếm nhịp bước đều rất là . . . lính. 

Sau một tháng huấn luyện gọi là huấn nhục, chúng tôi được đi phép. Mặc bộ lễ phục mầu xanh nhạt, đội nón, tay cầm ví đầm, chân mang giầy cao gót . . . tôi không nghĩ . . . tôi là tôi nữa, mà là . . . một cái thứ gì . . . thật là oai hùng . . . thật là sang trọng . . . đứa này ngắm đứa kia, khen chỗ này chê chỗ nọ, và cuối cùng, đứa nào cũng tự soi gương mà . . . tự mình phục lấy mình:

Ta đã là MỘT NỮ QUÂN NHÂN CỦA QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA.

Suốt đêm Thứ Bầy, tôi nằm suy nghĩ:
Muốn bận bộ đồ vía sáng để . . .
“Sáng mai tươi hồng, mình đi phố chơi”
Hay là đi xe đò về Mỹ Tho thăm cha mẹ.

Cuối cùng, tôi quyết định mua vé xe đò về Mỹ Tho . . . nhưng mà . . . ai lại bận đồ đầm . . . ngồi xe đò bao giờ! Thế là tôi kiếm cái giỏ thủ bộ đồ mồi về tới Mỹ tho mới thay đồ lên xe lam về nhà.

Đừng nói tôi khoe, chứ thật sự là cả xóm chạy ra coi đứa nào mà bận đồ đẹp sang hết biết đang đi vô nhà con Hương, chính ba má tôi mà còn không nhận ra tôi, nói chi tới bà con chòm xóm. Ba má tôi cứ đứng xững mà nhìn tôi . . . thiếu điều hỏi tôi là ai mà đi vô nhà ổng bả không thèm hỏi han tiếng nào, tới khi tôi cất tiếng:

“Ba . . . Má . . . con là . . . con Hương nè!”

Lúc đó, ba tôi mới cười khả khả lên, còn má tôi thì cười tới chẩy nước mắt mà nói:

“Con bà mày . . . tao tưởng bà chúa ăn mày nào vô nhà tao chớ!”

Sau khi được biết tôi là ai, chòm xóm ào vào mà . . . ngắm tôi, người này hỏi tôi . . . là cái gì mà bận đồ đầm xách bóp đi giầy cao gót, coi bộ . . . bảnh quá vậy? Người kia hỏi tôi . . . lính mà ăn bận như vậy, làm sao mà . . . tập lính?

Tôi trả lời là bộ đồ này chỉ để đi chơi mà thôi, còn khi tập lính thì bận đồ lính mang giầy giống y chang mấy anh lính mình thấy mỗi ngày đó. Ai cũng khen tôi . . . có phước, được đi lính Nữ Quân Nhân và trầm trồ khen cho chính phủ Cộng Hòa đã lo đầy đủ cho người lính, dù là . . . lính con gái. Còn mấy đứa học trò trường Lê Ngọc Hân thì hãnh diện ra mặt, vì tôi là đàn chị của tụi nó mà! Đứa nào cũng mơ học xong sẽ . . . đăng Lính Nữ Quân Nhân Cộng Hòa như tôi.

Tôi trả lời hết câu hỏi này tới câu hỏi khác, tới chiều mới được . . . vãn tuồng. Ba má tôi hối tôi ăn cho mau đặng về Sài Gòn cho sớm, vì ở vùng quê này, buổi tối khó mà biết chuyện gì xẩy ra, việc tôi đi lính thế nào cũng đồn tới mấy đứa bạn đi du kích, thế nào tụi nó cũng về hỏi thăm sức khỏe của tôi.

Trở về trung tâm huấn luyện, chúng tôi được đưa qua Trường Xã Hội Quân Đội, ở đường Lê Văn Duyệt (trong bản doanh của Bộ Tư Lệnh Biệt Khu Thủ Đô), Chỉ huy trưởng của trường Xã Hội Quân Đội là Thiếu Tá Trần Thị Bích Nga. Tại đây, chúng tôi được học về văn hóa, học cách nuôi dạy trẻ em để trở thành cô giáo nhà trẻ, học đánh máy làm hồ sơ để làm việc trong các bộ chỉ huy, học cách đỡ đẻ để làm việc trong các quân y viện hoặc khu gia binh và học cách thức khai báo nhận tiền lương hoặc tiền bồi thường tử tuất để giúp đỡ cho các chiến binh và người vợ ở nhà.

Kỷ niệm nhớ đời trong thời gian thụ huấn là tôi được chọn để ĐẠI DIỆN NỮ QUÂN NHÂN ĐI DIỄN HÀNH TRONG NGÀY QUÂN LỰC 19 THÁNG 6 NĂM 1971 TẠI ĐẠI LỘ THỐNG NHẤT, sĩ quan dẫn đầu đoàn Nữ Quân Nhân là Thiếu Tá Nguyễn Thị Bích Phượng.

Hằng ngàn hằng ngàn người tụ tập hai bên đường để được tận mắt nhìn thấy những đoàn quân kiêu hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đang oai hùng nhịp bước trong tiếng nhạc quân hành, lẫn vào trong đám quần hùng đó là những bông hoa Nữ Quân Nhân với đồng phục mầu xanh da trời tuyệt đẹp nhưng không kém phần kiêu hùng. 

Mãn khóa, tôi ra trường với cấp bậc Trung Sĩ, vì tôi đậu hạng ba nên được ưu tiên chọn đơn vị trước: Nào là Không Quân, Hải Quân, các Sư đoàn Bộ Binh, Nhẩy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động Quân . . . Vì đã có duyên với Biệt Động Quân ngay từ đầu, lại có thần tượng là Nữ Hổ Tướng Hồ Thị Quế, nên tôi hăng hái bước lên Bảng Phong Thần mà ghi tên mình vào cột dành cho Biệt Động Quân.

Tôi chính thức trở thành Trung Sĩ Biệt Động Quân vào cuối năm 1971, với thâm niên quân vụ là Một Ngày, vừa tròn 18 tuổi đời.

Tôi nhận sự vụ lịnh trình diện Bộ Chỉ Huy Biệt Động Quân ở trại Đào Bá Phước và làm việc ở đó tròn 6 tháng rồi thuyên chuyển về Bộ Chỉ Huy Biệt Động Quân Quân Khu III.

Không biết tôi có duyên với Tiểu Đoàn 92 Biệt Động Quân hay không, mà công việc tiếp liệu đầu tiên của tôi ở Quân Khu III là những lần mua thực phẩm tiếp tế cho Tiền Đồn Tống Lê Chân vào năm 1971, lúc đó tiền đồn này chưa bị bao vây, trực thăng còn đáp xuống được, nên phần tiếp tế rất dễ dàng, tôi muốn đi theo lắm, nhưng vì nơi này không an nình, nên chẳng ai chịu ký giấy cho tôi lên trực thăng hết. Qua năm 1972, tôi được lệnh đi lãnh quà Trung Thu ở Nhà Hàng Đồng Khánh để trực thăng đi thả dù bánh trung thu cho anh em Biệt Động Quân đang tử thủ ở trại này, lúc đó, Việt cộng đã bao vây trại này dầy đặc, trực thăng chỉ có thể thả dù từ trên cao thật cao, không chắc là ở dưới anh em lính chiến nhận được những phần quà này. Tới khi Trung Tá Ngôn dẫn Tiểu đoàn về An Lộc, thì tôi lại được hân hạnh dẫn những bà vợ của anh em chiến sĩ của Tiểu Đoàn 92 đi thăm viếng thành phố Biên Hòa.

Kỷ niệm vui mà tôi còn nhớ đến bây giờ là những bà vợ của các anh lính Thượng đi chợ với tôi suốt buổi sáng, khi về trại, mỗi người chỉ mua vài con khô cá kèo và một bịch muối hột mà thôi, còn quần áo giầy vớ nhất là dầu thơm thì chẳng bà nào ngó ngàng tới cả.

Kỷ niệm buồn là lần tôi đưa vợ của Cố Thiếu Tá Bùi Chí Miên – Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 63 Biệt Động Quân - đi nhận xác chồng ở Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa vào năm 1972. Trước khi nhận xác, tôi đã mô tả hình ảnh những xác chết được đem từ chiến trường về để chị quen với hỉnh ảnh chết chóc mà đừng quá đau thương, chị Miên bình tĩnh ngồi nghe và hứa là không quá xúc động, nhưng đến khi nguòi lính chung sự kéo ngăn đựng xác chồng ra để chị nhìn mặt, thì chị chỉ kịp kêu lên một tiếng “Anh Ơi” rồi xỉu liền lập tức. Tôi đã đề phòng trước, nên khi chị Miên vừa ngã là tôi đã đưa tay ra đỡ người quả phụ, nhưng chị có khổ người to cao, nên tôi đỡ không nổi, chị ngã đè lên người tôi, làm tôi muốn nghẹt thở, không thể nào nhúc nhích gì được, khoảng 5 phút sau, hai người lính chung sự không thấy tôi đi ra, họ trở vào kiếm. Tôi ráng hết sức kêu cứu, may mà hai người lính này nghe được, họ chạy lại kéo chị lên, tôi lấy dầu gió ra sức hai bên màng tang, một hồi sau chị mới tỉnh lại, chị khóc quá trới quá đất làm cho tôi cũng khóc theo.

Trở lại thành phố Pleiku gió núi mưa mùa.

Sau vài ngày sắp xếp chờ đợi, tôi nhận nhiệm vụ dậy lớp Mẫu Giáo trong trại gia binh của Liên Đoàn 24 Biệt Động Quân (gần phi trường Cù Hanh), ngoài giờ dậy, tôi trở vào ban Xã Hội làm việc. Trong thời gian làm việc ở Bộ Chỉ Huy, tôi có qua lại nhận đồ tiếp tế với Ban IV và quen biết với Trung úy Lưu Lập Trung, khóa 6/68 Thủ Đức. Khi quen thân với nhau rồi, anh Trung có tâm sự với tôi là anh muốn xin ra tiểu đoàn đi chiến đấu, anh nói:

“Ra Tiểu đoàn, làm ban 3 hoặc nắm đại đội, được bay nhảy thỏa Chí Tang Bồng hơn là ngồi văn phòng. Tôi từ nhỏ cũng đã có mộng làm anh hùng, đi chiến đấu ở sa trường, nên đã hăng hái . . . xúi anh nộp đơn, vì nếu anh có dịp nắm đại đội, thế nào anh cũng cho tôi theo đánh trận chung với anh. Nếu không được đi theo anh đánh trận, tôi sẽ xin qua làm trong ban tiếp liệu, để mỗi lần tiểu đoàn hành quân, tôi cũng làm bộ đi theo chở đồ tiếp tế, rồi làm bộ đang đánh nhau không rút về kịp, tha hồ theo anh mà tham chiến. Đơn xin của anh được thỏa mãn, nhưng thay vì ra Tiểu đoàn, anh lại được đưa về làm Trưởng Ban IV của Liên Đoàn 24, hậu cứ đóng ở Ban Mê Thuột.

Một thời gian sau, Thiếu tá Hồng lại được sự vụ lệnh về Ban Mê Thuột chỉ huy hậu cứ của Liên Đoàn 24, ông cần người phụ tá trong văn phòng, biết tôi có quen thân với anh Trung, nên ông xin cho tôi được thuyên chuyển theo ông về Liên Đoàn 24. Anh Trung . . . xúi tôi: Làm đám cưới với anh trước, thì khi anh được ra tiểu đoàn, mới dễ dàng cho tôi đi thăm anh, rồi ở lại tham chiến cùng với anh, chứ chờ tới lúc anh ra tiểu đoàn rồi, muốn xin phép về làm đám cưới cũng . . . hơi lâu. Tôi nghe anh nói coi bộ êm tai, nên đã đồng ý lập gia đình với anh. Ngày được ra tiểu đoàn của anh chưa thấy thì tôi đã có bầu rồi, chúng tôi có cháu gái đầu lòng vào tháng 12 năm 1974. Khi anh Trung gởi hình cháu gái về cho ông bà nội coi, má anh Trung nằng nặc đòi tôi bồng cháu về Tân Hiệp, Mỹ Tho cho bà ẵm chút đỉnh. Hai vợ chồng bàn nhau, tôi xin nghỉ hậu sản ba tháng về Mỹ Tho, tháng tới anh cũng xin giấy phép về thăm ba má.

Sau khi tôi rời Ban Mê Thuột, tình hình chiến sự mỗi ngày mỗi trở nên căng thẳng, anh Trung chưa có thể về phép được, anh gởi thơ nói tôi ráng chờ.

Đầu tháng 3-1975, Việt cộng bắt đầu tấn công Ban Mê Thuột, đến ngày 10-3-1975 thì tôi nghe tin Trại Mãnh Hổ của Liên Đoàn 24 bị thất thủ, sau đó là lệnh lui binh.

Hàng ngày, tôi bồng con xuống căn cứ Long Bình để ngóng tin chồng, nhưng không có bất cứ một tin tức nào của anh cả. Cho đến ngày 30-4-1975, Tổng thống Dương Văn Minh đầu hàng, bọn nằm vùng cùng với bọn nón cối ùa vào thành phố, ba má tôi tức tốc cho người lên nhà chồng tôi nhắn tin: Đừng có về quê, đừng có ở Mỹ Tho, vì đám bạn của con đi theo Việt cộng vào bưng, nay đã trở lại Mỹ Tho, ngày nào cũng ghé nhà tìm con để thanh toán. Ba má đã đốt hết hình ảnh bằng cấp của con rồi (đó là lý do mà tôi không còn một tấm hình nào về đời Lính của tôi cả). Tôi bàn với cha mẹ chồng rồi bồng con lên Sài Gòn ở với bà Dì.

Qua năm 1976, tôi bồng con lên Ban Mê Thuột, trại Mãnh Hổ đã bị bọn Việt cộng chiếm làm chỗ đóng quân, nên tôi không có cách chi mà vào trong được. Tôi tìm tới nhà những người lính cũ để hỏi thăm tin tức của anh Trung, ai cũng nói: “Lúc đó, Thiếu Tá Hồng ra lệnh tử thủ, ai bước ra ngoài sẽ bị bắn gục” nên khi Việt cộng pháo kích rồi tấn công vào, anh em chống trả mãnh liệt cho tới khi không còn đạn, mới tan hàng, mạnh ai nấy thoát thân, không ai biết ai ở đâu.” Tôi ráng dò hỏi thêm, có người cho biết có một số lính Biệt Động chết, anh em có đắp được hai ngôi mộ, nhưng không có mộ bia hoặc là dấu vết gì, nên không biết là mộ của ai? Tôi ở thêm vài ngày nhưng không thể tìm cách nào vào trong trại Mãnh Hổ, nên đành ra về, thâm tâm vẫn nghĩ rằng anh đã thoát ra ngoài được, sống âm thầm đâu đó để tìm cách về với vợ con.

Tới năm 1979, ba má anh Trung lên Sài Gòn cho tôi hay: “Ba má từ đó tới nay, không có tin tức gì của thằng Trung cả, coi như nó đã chết. Nay, gia đình mình vì gốc người Hoa, nên “được phép vượt biên” với giá cả thương lượng với Công an, con có muốn bồng cháu đi theo ba má không?”

Tôi trả lời liền:

“Ba má cứ đi, mẹ con của con phải ở lại để chờ ba của nó về. Con của anh Trung từ khi sanh ra chưa hề thấy mặt cha, con ráng chờ để nếu ảnh có về, cho nó thấy mặt cha rồi lúc đó đi vượt biên cũng không muộn.”

Tôi bồng con về quê chờ tin chồng, con tôi lớn lên, xin đi học, mấy đứa bạn theo Việt cộng vẫn còn thú oán tôi, không cho cháu đi học, tôi vừa lo buôn bán nuôi con vừa lo dậy cháu học hành.

Tới năm 1984, con tôi đã 10 tuổi rồi mà vẫn không được đi học, tôi thấy tương lai của cháu không có, nên đành gởi nó đi vượt biên với gia đình của Dì tôi. Chuyến vượt biên thành công, tất cả xin đi Mỹ, tôi khuyên con gái nên đi Úc sống với ông bà nội ở Sydney.

Tới năm 1987, tôi vẫn không có tin tức gì của chồng tôi cả, tôi lấy tấm hình của anh ra để trên bàn thờ, vái lạy anh lần chót rồi cùng với gia đình vượt biên, qua tới đảo Bidong. Tôi ở đảo 5 tháng rồi được đoàn tụ với con gái ở Úc.

Con gái tôi nhìn hình ba, hỏi tôi rằng:

“Bao giờ con được thấy mặt ba?”

Tôi trả lời con gái:

“Má sẽ tìm hết mọi cách, đi hỏi thăm bất cứ ai, ráng tìm ra tin tức của ba.”

Trời không phụ lòng người, bốn chục năm sau, tôi đã liên lạc được với anh Bùi Văn Thuận, Y tá của Liên Đoàn 24 Biệt Động Quân, hiện ở Canberra, Úc Đại Lợi, anh cho biết:

“Hồi còn ở Việt Nam, tôi có gặp một người lính dưới quyền anh Trung, kể với tôi rằng: “Trong khi tử thủ, anh Trung bị pháo kích trúng ngực chết tại chỗ, nhiều người cũng cùng chung số phận. Khi bọn Việt cộng tràn vào trại, một số thoát thân, số còn lại gồm có cả bác sĩ của Liên đoàn Nguyễn Đăng Tri bị bắt làm tù binh, may mắn thay, trên đường bị giải đi, bác sĩ Tri và một số anh em trốn thoát đi bộ về tới Nha Trang, nay đang ở bên Mỹ.””

Tôi hỏi anh về người lính đó, anh nói đã mất liên lạc với anh ta từ hồi còn ở Việt Nam, chỉ nhớ anh tên là Hai, vậy thôi.

Tôi cho con tôi hay tin, nó khóc dữ lắm, rồi nói với tôi:

“Nếu ba con còn sống, chắc chắn ba sẽ đi tìm con rồi. Tới nay là bốn chục năm rồi, con không được tin gì của ba cả, chắc ba đã tử trận theo như lời của bác Thuận kể lại. Thôi, má để cho ba con yên nghỉ nơi suối vàng đi.”

Phần tôi, tôi không thể nào “Thôi” được. Tôi chỉ có thể yên tâm khi nào tìm được tin tức chính xác của anh Trung mà thôi.

CÓ AI BIẾT TIN TỨC GÌ CỦA TRUNG ÚY LƯU LẬP TRUNG HAY KHÔNG?
NẾU ANH ĐÃ CHẾT, CHẾT Ở ĐÂU? NGÀY THÁNG NÀO? CHÔN Ở ĐÂU?
NẾU ANH CÒN SỐNG, HIỆN ANH ĐANG Ở ĐÂU?

Chồng tôi, TRUNG ÚY LƯU LẬP TRUNG, Khóa 6/68 THỦ ĐỨC, Trưởng ban IV Liên Đoàn 24 Biệt Động Quân, là một trong những người lính đã Tử Thủ Trại Mãnh Hổ - Hậu cứ của Liên Đoàn 24 Biệt Động Quân, Ban Mê Thuột – cùng với Thiếu tá Lê Đình Hồng, chỉ huy Hậu Cứ.

Xin gọi điện thoại cho tôi, Biệt Động Quân Hồ Thị Mỹ Hương, số 61 8 8988 9562, hoặc nhắn tin qua email: nguyen@nguyenkhapnoi.com,

MẸ CON TÔI XIN CÁM ƠN RẤT NHIỀU.
Viết theo lời kể của BIỆT ĐỘNG QUÂN HỒ THỊ MỸ HƯƠNG.
NGUYỄN KHẮP NƠI.

 

Kính Mời Quý Độc Giả Ủng-Hộ Trang Nhà Quân-sự Quốc-Phòng Việt-Nam. Chân Thành Cảm Tạ 

 

 

 

Flag Counter