lich su viet nam - lịch sử việt nam

Trang Chính

...

Danh Nhân Lịch Sử Việt Nam

Điện Ảnh, Nghệ Thuật, Văn Hóa

Ngàn Năm Thăng Long (1010 - 2010)

Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Tộc Việt

Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa

Lịch Sử Việt Nam 50 Năm (1963-2013)

Lịch Sử Việt Nam Cộng Hòa (1946-2013)

Quân Sử Việt Nam

Thiên Tài Quân Sự Việt Nam

Thần Việt Điện 2010

Thời Sự Quốc Tế  

Tóm Tắt Lịch Sử Việt Nam

- Lịch Sử Việt Nam Phần 1 từ khởi đầu đến năm 1955

- Lịch Sử Việt Nam Phần 2 từ 1955 đến 1973

- Lịch Sử Việt Nam Phần 3 từ 1973 đến 2012

Blog Cá Nhân:

Blog Anh Ba Sàm:

Blog Cầu-Nhật-Tân:

Blog Cu-Làng-Cát:

Blog Dân Làm Báo:

Blog Dân Oan Bùi-Hằng:

Blog Giang-Nam Lãng-Tử:

Blog Huỳnh-Ngọc-Chênh:

Blog Lê-Hiền-Đức:

Blog Lê-Nguyên-Hồng:

Blog Lê-Quốc-Quân:

Blog Mai-Xuân-Dũng:

Blog Người Buôn Gió:

Blog Phạm-Hoàng-Tùng:

Blog Phạm-Viết-Đào:

Death By China:

Trang Cá Nhân

Trang Thơ Văn nguyễn-duy-ân:

Trang Thơ Văn Ông Bút:

Trang Thơ Văn Đặng-Quang-Chính:

Trang Thơ Văn Minh-Di:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Quang-Duy:

Trang Thơ Văn Lưu-Nguyễn-Đạt :

Trang Thơ Văn Trần-Văn-Giang:

Trang Thơ Văn Lu-Hà:

Trang Thơ Văn Lê-Anh-Hùng:

Trang Thơ Văn Dạ-Lệ-Huỳnh:

Trang Thơ Văn Quê-Hương:

Trang Thơ Kita Kha:

Trang Thơ Văn Mặc-Khách:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Khôi:

Trang Thơ Văn Điệp-Mỹ-Linh:

Trang TL Nguyễn-Việt Phúc-Lộc:

Trang Thơ Văn Bình-Minh:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Nhơn:

Trang Thơ Văn Bút Xuân Trần-Đình-Ngọc:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Thái-Sơn:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Văn-Tín:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Thu-Trâm 8406:

Trang Thơ Văn Mai-Hoài-Thu:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Thị-Thanh:

Trang Thơ Văn Nguyễn-Chí-Thiện:

Trang Thơ Văn Phạm-Ngọc-Thái:

Trang Thơ Văn Phan-Văn-Phước:

Trang Thơ Văn Thanh-Sơn:

Trang Thơ Văn Vĩnh-Nhất-Tâm:

Trang Thơ Văn ThụcQuyên:

Trang Thơ Văn Minh-Vân:

Trang Nhật-Hồng Nguyễn-Thanh-Vân:

Trang Thơ Văn Đặng-Huy-Văn:

 

Đang xem báo quân sự quốc phòng việt nam - lichsuvietnam

 

Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Tộc Việt

- Nhân Quyền Của Tướng Công An Nguyễn Văn Hưởng -

Ngày 24 tháng 9 năm 2010

H,

Tối Thứ Tư, 22/9/2010, đúng ngày rằm tháng 8 âm lịch, ngày Trung Thu, trước đó người viết không dự Lễ Trung Thu hằng năm do Cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản tổ chức, theo lời mời của Ban Tổ chức, tại địa phương tạm dung; nhưng bù lại, vào lúc đầu hôm, khoảng 8 giờ 30 tối, có dịp đi bộ dọc theo xóm nhà vừa mới dọn tới ở, nhìn lên bầu trời không mây, thấy mặt trăng tròn như cái bánh tráng chiếu sáng các sân cỏ xanh tươi mướt mát, chợt nhớ lại câu hát vẫn còn như nghe văng vẳng bên tai: “Bóng trăng trắng ngà, có cây đa to, có thằng Cuội già ôm một mối mơ...”.

Không rõ “mối mơ” của thằng Cuội đó là mối mơ gì và cũng không nhớ điển tích nào đã gắn liền thằng Cuội với chuyện “nói dối” của nhân gian: “nói dối như Cuội”.  Nhưng nói dối như Cuội chắc chắn khác hẳn với “nói dối như VẸM[chữ được diễn ra từ chữ V.M., tức Việt Minh, thời toàn dân kháng chiến chống Pháp, bị Cộng sản cướp công, nên sau này VẸM thành Việt Cộng]; “nói dối như Việt Cộng”.

Trong vô số chuyện nói dối như Việt cộng có vô số chuyện nói dối và làm dối để khoe thành tích, một loại bịnh khiến “thời đại Việt cộng” trở thành “thời đại đồ đểu”, mà vài điển hình tiêu biểu được đưa lên các diễn đàn Internet trong thời gian gần đây có thể ghi lại như sau:

  • Ngày 19-7, tại Ðà Nẵng vừa khánh thành “cầu dây võng dài nhất Việt Nam”;
  • Ngày 26-7, ở đây, một công ty địa ốc đã cho khởi công tòa nhà “cao nhất miền Trung”;
  • Trước đó, không chỉ riêng Ðà Nẵng, Hà Tĩnh có “nhà máy thép to nhất”;
  • Thái Nguyên có “dự án đầu tư nước ngoài lớn nhất”;
  • Thủ đô Hà Nội cũng vừa “khởi công đường cao tốc dài nhất Việt Nam
  • Mới đây có thêm “dự án nghĩa trang lớn nhất khu vực Ðông Nam Á”...

Trong khi đó:

  • Nhà máy “lớn nhất khu kinh tế Vân Phong” vừa phải xin chậm triển khai;
  • Thái Nguyên cũng đã phải chấm dứt giấc mơ “dự án đầu tư nước ngoài lớn nhất” vì nhà đầu tư “không chứng minh được khả năng huy động tiền”;
  • Ðường “cao tốc dài nhất Việt Nam, Nội Bài – Lào Cai”, tuy đã “khởi công” vẫn chưa đủ vốn, cho dù, Bộ Tài chính đã giảm lượng trái phiếu phát hành lần đầu, từ 1.500 tỷ xuống còn 500 tỷ, cuộc đấu thầu hôm 27-5 vừa qua vẫn “không thành công”;
  • Tại công trường xây dựng tòa nhà Keangnam “cao nhất Việt Nam” ở Thủ đô, liên tiếp trong hai ngày, 21 và 22-7, có 4 công nhân chết vì rơi từ tầng 13 và 15 khi đang thi công;
  • Cũng ngày 21-7, ở Hạ Long, trong lễ hạ thủy tàu Victory Leader, con tàu “đóng mới hiện đại nhất Việt Nam”, hàng loạt quan khách đã phải “đứng bật dậy hốt hoảng”, hàng trăm công nhân phải “chạy nháo nhào” vì con tàu đã phá tung dây cáp néo, lao mình xuống nước, “tự ý hạ thủy” sớm hơn dự kiến;
  • Ðầu tháng 7/2010, cũng có không ít người “nôn nao” khi nghe nói mình đang sống trong một quốc gia được xếp hàng thứ 5 thế giới về hạnh phúc theo kiểu... “ông lão chụm củi, tỏa khói lam chiều, trong khi bà lão đang tắm suối”...

Không rõ người dân đọc tin đó có thấy mình đang hạnh phúc hay không nhưng những cái nhất mà một số địa phương, một số doanh nghiệp, cố gắng khuếch trương, và được báo chí tung hô, rất nhanh chóng bộc lộ sự thật như nó từng bộc lộ trong câu chuyện hai chiếc chiếc bánh chưng, bánh dày đem dâng lễ Vua Hùng hôm 10-3-2008... to kỷ lục... có thêm kỷ lục là bánh chưng bị “lên men”, còn bánh dầy thì bên trong, được làm bằng... mút xốp!

Bên cạnh những cái “nhất” “hoành tráng” đó, nên kể đến cái “nhất” được nữ Luật sư Tạ Phong Tần đưa lên blog “Sự Thật & Công Lý” của cô là trong vòng 3 năm trở lại đây, việc “đột ngột treo cổ” trong cơ quan công an bỗng dưng trở thành “hiện tượng phổ biến”(?):

  • Ngày 22 tháng 7, 2007, nạn nhân Nguyễn Văn Hiếu... “đã treo cổ tự tử chết trong phòng” tại trụ sở công an xã Hòa Long, thị xã Bà Rịa... (Việt Báo 25/7/2007);
  • Ngày 11 tháng 8, 2008, nạn nhân “Nguyễn Văn Toàn chết tại trụ sở công an xã Long Thành Trung đêm 10 rạng sáng 11 tháng 8 trong tư thế treo cổ”... (Việt Báo 15/8/2007);
  • Ngày 5 tháng 12, 2007, một quân nhân đang tại ngũ... là Phạm Xuân Mạnh... “treo cổ ngay bên trong khuôn viên trụ sở công an phường”... (Tuổi Trẻ 6 tháng 12, 2007);
  • Ngày 2 tháng 9, 2007, nạn nhân Trần Ðình Huy... “treo cổ chết tại buồng giam”... (Thanh Niên 2 tháng 9, 2007);
  • Ngày 30 tháng 4, 2008, nạn nhân Nguyễn Ðức Hậu... “treo cổ tự tử tại buồng tạm giữ” công an huyện Lạng Giang, Bắc Giang... (VTC New 2 tháng 5, 2008);
  • Ngày 12 tháng 8, 2008, nạn nhân Nguyễn Hoàng Long... “thắt cổ tự tử và chết lúc khoảng 15 giờ 30 phút cùng ngày.”... (Tiền Phong 13 tháng 8, 2008);
  • Ngày 15 tháng 6, 2009, nạn nhân Nguyễn Công Thành... “treo cổ tự vẫn trong phòng vệ sinh nhà tạm giữ của công an huyện Bố Trạch.”... (Gia Ðình & Xã Hội, 16/6/ 2009);
  • Ngày 14 tháng 8, 2010, nạn nhân Trần Duy Hải “chết là do treo cổ tự sát trong nhà tạm giữ của công an huyện Châu Thành A, tỉnh Hậu Giang.” (VTC New 17 tháng 8, 2010);
  • Chuyện mới hơn trong năm 2010 là nạn nhân Võ Văn Khánh đã “dùng dây giầy treo cổ chết” tại công an Ðiện Bàn tỉnh Quảng Nam. (Tin Nhanh Vietnamnet);
  • Ngày 9 tháng 9, 2010, nạn nhân Trần Ngọc Ðường “thắt cổ tự tử tại hội trường UBND xã trong tư thế ‘chết ngồi’.”

Tóm lại, tất cả những vụ “treo cổ” kể trên đều có đặc điểm chung là trước khi “treo” nạn nhân rất khỏe mạnh, không có lý do gì chán đời đến mức muốn chết cả, người thì gia đình đang êm ấm hạnh phúc, người thì trẻ tuổi tương lai phía trước đang rộng mở, người thì bỗng dưng “đùng đùng” bỏ lại “vợ dại, con thơ”... lại cùng nhau “đột nhiên thiếu suy nghĩ.” Trước khi chết không di ngôn, không thư từ trối trăn...

Song song với cái “nhất” của những người “đột ngột treo cổ” chết trong cơ quan công an, cũng còn có cái chết...và chưa chết... nhưng thương tích trầm trọng vì bị “tông xe” nhắm vào những nhà bất đồng chánh kiến, những nhà đấu tranh Dân chủ hóa Việt Nam, những đối tượng bị công an Cộng sản Việt Nam muốn triệt hạ, mà điển hình mới nhứt có thể ghi nhận được theo tin từ nhà bình luận Ngô Nhân Dụng của báo Người Việt:

  • “Ðào Hiếu bị xe tông trong lúc ông đang đứng thơ thẩn ở trong sân nhà mình, tại Nha Trang. Chưa hết, chiếc xe nó chạy xồng xộc từ ngoài đường vào giữa sân, nhắm thẳng chỗ ông đứng mà tông, húc trúng phóc, cứ y như trong rạp xiếc ấy!... Nguyên do, vì Ðào Hiếu đã cho sống lại, tái sinh, trang mạng của ông mang tên “Lề Bên Trái.” Cái website này vốn không được các vị công an văn hóa ưa thích, họ đã nhiều lần nhắn bảo ông phải bỏ nó đi. Có lúc Ðào Hiếu chán quá, đã buông rồi. Nhưng độc giả khắp nơi họ kêu rêu, cho nên, gần đây ông cho mạng “Lề Bên Trái” sống lại. Ðược ít ngày thì xẩy ra tai nạn lưu thông.”

Cũng được biết thêm là

  • Huỳnh Cự là tay Việt cộng về chiêu hồi được cho làm lớn trước 1975. Sau 30/4/1975 ông bị bắt đi tù cải tạo 5 năm. Nhà ông ở ngay góc ngả tư đường. Buổi sáng, đang đứng trước sân, một chiếc xe 4 bánh đâm thẳng trong sân nhà, ngay chổ ông đứng, khiến ông chết ngay tại chổ. Vụ nầy được đăng trên báo mạng “người việt Boston”.

Riêng ông Nguyễn Ngọc Quang thì bị đụng xe nhiều lần, gồm:

  • Lần đầu tiên Quang bị tông xe vào ngày 23/03/1999 tại vòng xoay Hàng Xanh, trên đường đi làm về. Quang bị gãy chân trái. Tay trái và đùi phải bị thương nặng, đồng thời ngực bị chấn thương thổ huyết nhiều lần.
  • Khoảng sau Tết âm lịch, tháng 2/2003, tại cầu Chà Và bên đầu quận 8, Quang bị một người tông xe cho văng vào gầm xe tải, đoạn gần vòng xoay trước chợ Xóm Củi. Quang chỉ bị gãy 1/3 chiếc răng cửa và chảy một tí máu miệng sơ sơ.
  • Ngày 26/05/2006, tại khu công nghiệp Mỹ Xuân A. Lúc ấy đang thi công ở độ cao khoảng 30m tại nhà máy sản xuất kiếng. Quang bị xô rớt xuống... vướng vào 4 thanh sắt nên bị treo lại ở độ cao khoảng hơn 10 mét... Sau đó, giám đốc bộ phận thi công của tổng công ty xây dựng COTECO Trần Quốc Tuấn mời Quang vào và nói “Người xô anh không phải là công nhân ở đây”.
  • Ngày 13/11/2009, cách nhà Quang khoảng 500m, tại Ðịnh Quán – Ðồng Nai, Quang bị đụng nhẹ và xe bị xô nghiêng vào cột điện.
  • Sau đó gần tết, Quang còn bị cảnh cáo thêm một lần bằng cách ủi vào xe Quang.
  • Ngày 06 Tết Canh Dần (nhằm ngày 19/02/2010), khoảng gần 5 giờ chiều, Quang bị tông thẳng từ sau tới rất mạnh bằng chiếc xe Bonus, không biển số... bị hất rớt xuống vực... toàn thân bầm tím, hai chân và tay phải sưng vù lên, ngón giữa bàn tay trái bị rách toạc nhưng chỉ toàn bị thương phần mềm, không hề hấn gì xương và sọ.
  • Khoảng 19 giờ ngày 18/09/2010. Quang rời nhà đi được khoảng 1,5 km bằng một chiếc xe máy 50 phân khối... Xe đi ngang ép Quang về bên phải đường, Quang thắng lại và lách về bên trái rồi thắng gần đứng lại thì bị đạp mạnh té xuống lề trái của đường. Chiếc xe sau tăng tốc cán ngang qua đầu Quang, nhưng do nón bảo hiểm quá tốt... Xe của chúng leo qua chiếc nón và lần lược đập hai bánh xe vào bên phải mặt Quang. Thằng ép Quang té, nó quay xe lại húc vào sườn phải của Quang...[ xem hình Quang được săn sóc tại nhà]

Trả lời biên tập viên Gia Minh của đài RFA ông Quang cho biết:

“Ðấy là một cái hệ thống kéo dài và nhằm vào tôi từ trước đến nay nhưng mà tôi thì tôi không muốn lên tiếng về những cái nguy hại đến bản thân mình, tại vì nó có hai cái tác dụng: một là để tố cáo nhà cầm quyền cộng sản này đã sử dụng những hành vi côn đồ trấn áp những người bất đồng chính kiến, nhưng mà đồng thời nó cũng có một tác dụng nghịch, đó là chính nhà cầm quyền cộng sản này họ cũng muốn mình nói lên sự khủng bố đó để làm chùn lòng những người khác... Tôi luôn luôn nói với họ là họ quên đi một điều rằng tôi đã vượt qua sự sợ hãi rồi và thực sự là nếu như họ có muốn giết tôi thì đó là tạo điều kiện cho Ông Trời đẻ ra một ngàn Nguyễn Ngọc Quang khác, chứ không giết nổi đâu vì chỉ có giết được thân xác này thôi chứ tinh thần thì họ không thể giết được... Những người thi hành các việc thủ ác đó hoàn toàn không phải là công an. Ở Việt Nam có cái như thế này, những người phạm trọng án về giang hồ ở trong các trại tù thì họ (công an) thường hay sử dụng những người đó để thực hiện cái việc làm ăng-ten ở trong tù, rồi thực hiện những việc như họ vừa mới làm đối với tôi đó, với mục đích là cứ làm đi rồi tôi sẽ giảm cho anh 2 năm hoặc 3 năm (tù)... Tôi cũng đã từng biết, tại vì tôi đã ở tù thì có những người ở chung với mình mà thường anh em tù nhân gọi là những người nhảy sô là cũng chính là những thằng giang hồ đâm cha giết chú đó nó tới ở chung với mình giả bộ thế này thế kia để khai thác mình... Và qua thời gian để mình thuyết phục được họ xong xuôi rồi thì họ lại kể cho mình nghe những câu chuyện họ chấp nhận đi làm những phi vụ thế này thế kia ở bên ngoài để được giảm án, thì mình mới hiểu được tất cả những mưu mô xảo quyệt của công an...”

Mọi chuyện xảy ra rất thích hợp với câu nói của Thượng Tướng Công an Nguyễn Văn Hưởng phát biểu trong dịp tiếp tân với giới trí thức, được đăng trên Việt Báo ngày Thứ Ba, 7/27/2010. Ðó là:
“Nhà tù CSVN luôn có chỗ để giam những người không hài lòng với chính phủ, thậm chí để giải quyết dứt khoát sẽ có những màn thủ tiêu bằng cách đụng xe, hay ‘cũng chẳng cần tông xe làm gì, buổi sáng các vị đi uống cà phê, về tới nhà cứng đơ, không làm gì được nữa’.” [Tin này được một nhà trí thức Hà Nội ký tên Nguyễn Trung Thực gửi ra loan trên báo Diễn Ðàn (diendan.org) bên Pháp].

Trước những vấn nạn đó, cộng thêm với nhiều vấn nạn trầm trọng khác xảy ra trên đất nước Việt Nam, Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch [HRW] vừa ra thông cáo kêu gọi Cộng sản Việt Nam lập tức mở những cuộc điều tra minh bạch về một loạt những vụ tử vong do công an gây ra khi sử dụng vũ lực chết người [tin RFA 22.09.2010]. Thông cáo phổ biến trên mạng ngày Thứ Tư, 22/9/2010, tổ chức này cũng yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam phải buộc trách nhiệm cho những nhân viên công an có liên can đến 19 vụ bạo hành gây thiệt mạng 15 người được loan báo trên các cơ quan truyền thông Nhà nước trong 12 tháng qua. Human Rights Watch cũng kêu gọi chính phủ Việt Nam tuyên cáo rõ ràng rằng bất kỳ nhân viên công an cảnh sát nào có trách nhiệm về những hành vi như vậy sẽ phải chịu hình thức kỷ luật và nếu cần thì phải bị truy tố về tội hình sự.

Phó giám đốc về châu Á của HRW, ông Phil Robertson [xem hình], nói rằng sự hung ác của công an Việt Nam được báo cáo ở một mức báo động trên mọi vùng miền của xứ này, gây quan ngại nghiêm trọng về tính chất lan rộng và có hệ thống của những sự hành hạ như vậy. Ông kết luận:
“Chỉ đến khi nào tất cả mọi cấp của chính phủ nói rõ cho cảnh sát biết là họ sẽ bị trừng phạt thì mới có thể có phương cách ngăn chặn cung cách hành động lạm dụng này, trong đó có việc đánh người đến chết”.

Phải chăng vì vậy mà nhà cầm quyền Hà Nội áp lực chính phủ Thái Lan ngăn cấm hai nhà hoạt động nhân quyền thuộc tổ chức Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam vào Bangkok mở cuộc họp báo để công bố bản Báo cáo mới về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam. Dư luận chưa hết xôn xao vì chuyện này thì hôm qua, 23/9/2010, đài RFA cho biết:

“Hai nhân viên thuộc Liên đoàn Nhân quyền Quốc tế (International Federation of Human Rights) vừa bị cấm vào Việt Nam tham dự ‘Diễn Ðàn Nhân dân ASEAN’.”

Ðây là “Diễn Ðàn thường được tổ chức song song với Thượng đỉnh các Chính phủ ASEAN, sẽ khai mạc Thứ Sáu, 24/9/2010, tại Hà Nội, với 700 đại biểu các tổ chức Phi chính phủ. Liên Ðoàn Quốc tế Nhân quyền là tổ chức Nhân quyền Quốc tế kỳ cựu, có 164 tổ chức quốc gia thành viên trên năm châu, ra đời tại Paris năm 1922, là tổ chức từng bênh vực phá án tử hình cho Cụ Phan Bội Châu và giải thoát Cụ Phan Chu Trinh ra khỏi nhà tù Côn Ðảo” [Hình Biểu tượng của Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH].

Dịp này Thông tín viên Ỷ Lan đã có cuộc phỏng vấn bà Isabelle Brachet, Giám đốc Văn phòng Á châu của Liên Ðoàn Quốc tế Nhân quyền, người dự tính đi Hà Nội tham dự “Diễn Ðàn Nhân dân ASEAN” nhưng bị Cộng sản Việt Nam ngăn cấm lên đường. Trả lời Ỷ Lan, bà nói:

“...Chúng tôi đã tiếp xúc Sứ quán Việt Nam tại Paris hỏi các thể thức nhập cảnh... Tôi đã được cấp chiếu khán vào Việt Nam dễ dàng. Sau đó là sự kiện chúng tôi cùng với thành viên Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam công khai hóa bản báo cáo về tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Bản báo cáo đã gây sôi động truyền thông báo chí thế giới, đặc biệt tại Ðông Nam Á. Liền sau sự kiện này Sứ quán Việt Nam ở Paris điện thoại cho tôi hôm thứ hai yêu cầu tôi đến sứ quán mang theo thông hành. Ðáp lời, tôi đến Sứ quán. Nhân viên tiếp tôi cầm thông hành của tôi và nói rằng tôi không thể tham dự hội nghị, vì cần có một loại chiếu khán khác, qua đó phải được thư mời của Việt Nam với sự chấp thuận của Bộ Nhập cư Việt Nam. Nói xong, ông ta mở thông hành của tôi xé tờ chiếu khán nhập cảnh... rồi trả lại tôi thông hành, đồng thời bắt tôi ký vào hai biên lai ghi nhận số tiền đã trả chiếu khán. Khi tôi xin người thu ngân ở Sứ quán một bản sao biên lai có chữ ký của tôi, người này nói không hiểu tiếng Pháp, tôi hỏi có hiểu tiếng Anh không, cũng đáp không. Thế là tôi chẳng có một bằng chứng gì về việc Sứ quán xé chiếu khán đi Việt Nam trong thông hành của tôi... Ðây là điều xấu nhất có thể xảy ra. Bất hạnh thay chuyện này đã xảy ra với Việt Nam”.

Ðó, cách hành xử của Cộng sản Việt Nam như vậy đó, và nhân quyền của tướng công an Nguyễn Văn Hưởng như vậy đó; xin hỏi các người về Việt Nam dưới bất dạng thức nào, và với bất cứ lý do gì... có biết không? Hỏi cũng là một cách trả lời rồi vậy!

Hẹn con thư sau,
Giáo Già

Kính Mời Quý Độc Giả Ủng Hộ Trang Lịch Sử Việt Nam Chân Thành Cảm Tạ