lich su viet nam - lịch sử việt nam

Trang Chính

Bí Mật Hội Nghị Thành Đô Tứ Xuyên Trung Cộng 1990: 

- Tiến trình đàm phán bí mật Hội Nghị Thành Đô 1990 - Kỳ 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13 (Huỳnh Tâm); Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo Kỳ 6-6 (Huỳnh-Tâm) 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7

Giặc Hán Đốt Phá Nhà Nam (Huỳnh-Tâm) 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16

Blog Cá Nhân: Blog Anh Ba Sàm; Blog Cầu Nhật Tân; Blog Cu Làng Cát; Blog Dân Làm Báo;Blog Dân Oan Bùi-Hằng; Blog Giang-Nam Lãng-Tử; Blog Lê-Hiền-Đức; Blog Lê-Nguyên-Hồng; Blog Lê-Quốc-Quân; Blog Mai-Xuân-Dũng; Blog Người Buôn Gió; Blog Phạm-Hoàng-Tùng; Blog Phạm-Viết-Đào)

Danh Nhân Lịch Sử Việt Nam

Death By China:

Điện Ảnh, Nghệ Thuật, Văn Hóa

Ngàn Năm Thăng Long (1010 - 2010)

Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Tộc Việt

Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa

Lịch Sử Việt Nam Cộng Hòa (1946-2015...)

Quân Sử Việt Nam

Southeast Asia Sea

Thiên Tài Quân Sự Việt Nam

Thần Việt Điện Tân U Linh Việt Điện 2010

Thời Sự Quốc Tế  

Tóm Tắt Lịch Sử Việt Nam

- Lịch Sử Việt Nam Phần 1 từ khởi đầu đến năm 1955

- Lịch Sử Việt Nam Phần 2 từ 1955 đến 1973

- Lịch Sử Việt Nam Phần 3 từ 1973 đến 2015

Trang Cá Nhân

Trang Thơ Văn nguyễn-duy-ân; Trang Thơ Văn Ông Bút; Trang Thơ Văn Đặng-Quang-Chính; Trang Thơ Văn Trần-trung-Chính; Trang Thơ Văn Trần-Văn-Giang; Trang Thơ Văn Lu-Hà; Trang Thơ Văn Dạ-Lệ-Huỳnh; Trang Thơ Văn Quê-Hương; Trang Thơ Kita Kha; Trang Thơ Văn Mặc-Khách; Trang Thơ Văn Nguyễn-Khôi; Trang Thơ Văn Điệp-Mỹ-Linh; Trang TL Nguyễn-Việt Phúc-Lộc; Trang Thơ Văn Bình-Minh; Trang Thơ Văn Nguyễn-Nhơn; Trang Thơ Văn Bút Xuân Trần-Đình-Ngọc; Trang Thơ Văn Nguyễn-Thái-Sơn; Trang Thơ Văn Nguyễn-Văn-Tín; Trang Thơ Văn Nguyễn-Thu-Trâm 8406;Trang Thơ Văn Mai-Hoài-Thu; Trang Thơ Văn Phạm-Ngọc-Thái; Trang Thơ Văn Phan-Văn-Phước; Trang Thơ Văn Thanh-Sơn; Trang Thơ Văn Vĩnh-Nhất-Tâm; Trang Thơ Văn Minh-Vân; Trang Nhật-Hồng Nguyễn-Thanh-Vân; Trang Thơ Văn Đặng-Huy-Văn;

 

Đang xem báo quân sự quốc phòng việt nam - lichsuvietnam

 

Cây có cội, nước có nguồn. Toàn dân Việt-Nam ngàn đời ghi nhớ ân đức Quốc Tổ Hùng Vương

Southeast Asia Sea be long to the Républic of Vietnam

Thư Viện Quân Sự Quốc Phòng Việt Nam Cộng Hòa 

cờ việt nam bay, quốc kỳ việt nam tung bay phất phới

southeast asia sea, biển đông việt nam, south china sea, biển nam trung hoa

Chuyên mục Southeast Asia Sea được thành lập nhằm khẳng định chủ quyền biển Đông từ hơn 10 ngàn năm của dân tộc Việt-Nam.

Hơn 10 ngàn năm qua, dân tộc Việt-Nam đã sống với biển, gần biển. Đây là nền văn minh chói sáng của tộc Việt.

Tình cảm gắn bó giữa biển và con người Việt Nam đã có chiều dài hàng 10 ngàn năm và tình cảm này vĩnh viễn không thể nào chia cắt được cho dù trải qua nhiều sự thay đổi của lịch sử.

***

- Cuộc Chiến Hồ Chí Minh Chống Dân Tộc Việt Nam -

lịch sử việt nam

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65

Nhóm Tâm Việt Úc Châu biên khảo

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam
07-2010

MỤC LỤC
      CHƯƠNG 1
CUỘC CHIẾN TRANH CỦA HỒ CHÍ MINH..       tr. 05
      CHƯƠNG 2
LỄ TẾ CỜ CỦA HỒ CHÍ MINH                                 36
      CHƯƠNG 3
HỒ CHÍ MINH, KẺ MANG TÊN GIẢ                         75
      CHƯƠNG 4
CÁI BÁNH VẼ CỦA HỒ CHÍ MINH                           97

++++++++++++++++++++++

     Lời giới thiệu (tiếp theo) của Khối 8406

Rồi để tiếp tục công trình của Lãnh tụ (đánh phá hầu nô dịch Dân tộc), đồng đảng của ông đã ngụy tạo ra cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh” sau khi toàn bộ lý thuyết của Mác, Lênin, Stalin đã hoàn toàn bị phá sản ở Liên xô và Đông Âu các năm 1989-1991 (ch. 6). Thật ra, HCM chỉ là con vẹt của Stalin (ch. 7), hoàn toàn lặp lại lời nói và hành động, lấy lại phương sách và mục tiêu của tên Đồ tể khát máu này. Cả đời ông ta chỉ biết theo gương Stalin trong việc đối xử với nhân dân lẫn đồng chí. Cụ thể là qua cuộc Cải cách ruộng đất, vụ Nhân văn Giai phẩm, vụ Xét lại chống đảng, cuộc Tàn sát Mậu Thân… Thế nhưng, với bản chất gian manh, HCM luôn ném đá giấu tay (ch. 8), đứng đàng sau mọi hành vi bạo lực của đồng đảng và đồ đệ (như bán cụ Phan Bội Châu, giết bà Cát Hanh Long, tàn sát mọi tổ chức quốc gia cùng chống ngoại thù chung của Dân tộc…), ứng xử vô cùng tàn ác mà bao giờ cũng tỏ ra đạo đức nhân bản, thậm chí trong cả bản Di chúc cuối đời. Là kẻ đã đi hết biển (ch. 9), bôn ba khắp nơi hải ngoại như bao nhà cách mạng đương thời, Hồ Chí Minh và đồng đảng đã chỉ đem về cho Tổ quốc, du nhập vào đất nước một chủ nghĩa sai lầm, một chế độ phi nhân và một chính đảng tàn bạo. Tóm lại, ông ta chỉ là một chính trị gia tồi tệ (ch. 10), thay vì cai trị cho minh chính, theo vương đạo, đem lại hạnh phúc no ấm cho toàn dân, an vui và thăng tiến cho đồng bào, thì ngược lại chỉ biết thống trị theo bá đạo, toàn trị độc tài độc đảng, dẫn đến bao thảm họa cho Tổ quốc và Dân tộc.

Nay nhân cái gọi là “kỷ niệm 150 năm sinh nhật của Hồ Chủ tịch”, chúng tôi phổ biến tài liệu này không ngoài mục đích phơi bày bộ mặt phản dân hại nước của tay Tội đồ Dân tộc số một đó.      *Khối 8406*

...

Mặt trận Quốc gia Thống nhất

Nguyễn Bình lập căn cứ ở quận Tân Uyên thuộc tỉnh Biên Hòa, giáp với Chiến khu Đ. Lúc đó thực lực của bộ đội Cộng sản ở miền Đông chẳng có là bao. Theo tác giả quyển Tôi giết Nguyễn Bình (tr. 65): “Huỳnh Văn Nghệ, Kiều Đức Thắng, Đào Sơn Tây, Tô Ký, Tám Chùa (tức Huỳnh Tấn Chùa), chỉ có danh có tướng mà không có quân nhất là không có vũ khí. Hãy xem Nguyễn Bình làm cách nào để thâu nạp bộ đội và vũ khí. Thì cũng cùng một sách lược của Cộng sản Đệ tam Quốc tế y như Trần Văn Giàu, Dương Bạch Mai, Nguyễn Văn Trấn áp dụng 8 tháng trước đó, Nguyễn Bình cũng đã sát hại những lãnh tụ quốc gia yêu nước và bắt tay với quân đội Pháp để triệt hạ lực lượng võ trang của họ!

Nhắc lại lịch sử: sau khi Nhật đầu hàng Đồng Minh và chính phủ Trần Trọng Kim từ chức, để đối phó với tình trạng vô chính phủ ở Nam Bộ, vào ngày 14-8-1945, đáp lời kêu gọi của Hồ Văn Ngà, các vị như Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ, Nguyễn Văn Sâm, Trần Văn Ân, Trần Văn Thạch, v.v… đã liên kết các đảng phái và thành lập Mặt trận Quốc gia Thống nhất. Mặt trận thể hiện sự đoàn kết toàn Nam Bộ, nên được hoan hô khắp mọi nơi. Nhưng bỗng nhiên đến ngày 25-8-45, Trần Văn Giàu cướp chính quyền và thành lập Lâm ủy Hành chánh Nam Bộ gồm 8 ủy viên là Cộng sản Đệ tam và 1 ủy viên thân cộng, để gạt ra ngoài Mặt trận QGTN! Ngày 13-9, quân Anh đại diện lực lượng Đồng minh do tướng Douglas Gracey đến Sài Gòn để giải giới quân Nhật từ vĩ tuyến 16 trở xuống. Đến ngày 16-9, quân Pháp theo chân quân Anh đổ bộ vào Sài Gòn, thì lập tức Lâm ủy HCNB của Trần Văn Giàu rút về Chợ Đệm không kèn không trống, để mặc cho các lực lượng của Mặt trận QGTN liều chết chống xâm lăng.

Ngày 23-9 quân Pháp tấn công các bót và cơ sở hành chánh Nam Bộ: trang lịch sử Nam Bộ kháng chiến bắt đầu từ ngày nầy, và danh dự nầy phải dành cho Mặt trận Quốc gia Thống nhất. Một ủy ban phong tỏa Sài Gòn được thành lập do Nguyễn Văn Sâm, Kha Vạng Cân, Trần Văn Ân, Hồ Văn Ngà… Từ ngày 27-9 đến 30-9 Sài Gòn bị bao vây, khói lửa rực trời, thực vật khan hiếm, Pháp dụng kế hoãn binh để chờ tiếp viện và vận chuyển lương thực nên đề nghị hưu chiến. Ngày 1-10 cuộc hưu chiến Việt Pháp bắt đầu ở Sài Gòn. Lợi dụng dịp hưu chiến, Trần Văn Giàu và bộ máy công an Việt Minh bủa vây và bắt các chiến sĩ cách mạng quốc gia: Hồ Văn Ngà, Dương Văn Giáo, Huỳnh Văn Phương, Hồ Vĩnh Ký, Nguyễn Thị Sương, Lê Kim Tỵ, Lâm Ngọc Đường, Bùi Quang Chiêu, Trương Lập Tạo, một số đã bị giết để diệt trừ đối lập. Tất cả đảng viên nồng cốt Đệ tứ đều bị chôn sống ở sông Lòng Sông (Bình Thuận): Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, Phan Văn Chánh, Nguyễn Văn Sổ, Phan Văn Hóa, Trần Văn Sĩ, Nguyễn Văn Soái, Nguyễn Văn Tiền, v.v…

Đến đây, tưởng cũng nên trình diện cho Dân tộc biết Bộ máy ám sát của Lâm ủy HCNB của Trần Văn Giàu. Một nhân chứng là Bác sĩ Trần Ngươn Phiêu trong tác phẩm Phan Văn Hùm, thân thế & sự nghiệp đã viết như sau (tr. 379): “Trong lần biểu tình ngày 2-9-1945, dân chúng Sài Gòn lần đầu tiên đã thấy được trong các đoàn biểu tình phô trương lực lượng, có một đám người kỳ lạ, ngực để trần, mình xâm chằng chịt, biểu diễn dưới tấm bảng ghi “Ban ám sát xung phong”. Thiên hạ đồn với nhau: đây là tổ chức dưới quyền của Dương Bạch Mai, người phụ trách Quốc gia Tự vệ cuộc”. Với Bộ máy ám sát như thế, sau khi hoàn tất nhiệm vụ sát hại những chiến sĩ quốc gia yêu nước kể trên, Trần Văn Giàu chạy tuốt sang Bangkok và Dương Bạch Mai bỏ Nam Bộ chạy đi Bắc Việt.

Mặt trận Quốc gia Liên hiệp

Trần Văn Giàu đi, thì Nguyễn Bình đến! Vẫn bổn cũ soạn lại! Các lực lượng quốc gia yêu nước vẫn kiên quyết vừa chống Pháp vừa đề cao cảnh giác đối với Ng. Bình. Ngày 2-4-1946, một Ủy ban Liên hiệp Kháng chiến được thành lập tại Bà Quẹo. Tác giả Nguyễn Long Thành Nam, trong quyển sử kiệt xuất nhan đề Phật giáo Hòa Hảo trong dòng lịch sử Dân tộc, đã viết thêm về biến cố đó như sau (tr. 383):

Nhưng liên hiệp quân sự không đủ, phải tiến đến liên hiệp chính trị tức liên hiệp toàn bộ. Vì thế, một đại hội quân chính được triệu tập bởi ông Vũ Tam Anh vào ngày 20-4-1946… Sau 3 ngày thảo luận liên tiếp và sôi nổi, mọi người đều chấp thuận lấy nghị quyết thành lập một mặt trận, mang danh nghĩa Mặt trận Quốc gia Liên hiệp với mục đích được minh thị là: huy động toàn lực các đoàn thể tôn giáo, chánh trị, quân sự và quần chúng để chống xâm lăng.

Một Ban Chấp hành được thành lập và vị Chủ tịch được bầu là Hoàng Anh (bí danh của Đức Giáo chủ Hòa Hảo Huỳnh Phú Sổ). Bác sĩ Lê Văn Hoạch đại diện cho Cao Đài giáo làm Phó chủ tịch, Nguyễn Văm Sâm làm Cố vấn Chánh trị, Bùi Hữu Phiệt Cố vấn Chánh trị và Quân sự. Nhìn vào thành phần tham dự đại hội quân chính 20-4-1946 và Ban Chấp hành Mặt trận Quốc gia Liên hiệp ta thấy rằng Cộng sản Đệ tam chỉ là thiểu số: Phạm Thiều, Mai Thọ Trân (chính trị), Phan Định Công, Huỳnh Tấn Chùa (quân sự). Khuynh hướng quốc gia chiếm đa số. Sự xuất hiện của Mặt trận QGLH biểu lộ ý chí của các tổ chức đấu tranh miền Nam muốn lấy lại vị thế chủ động kháng chiến tại Nam Bộ, không để cho Cộng sản Đệ tam thao túng. Thấy mình thế yếu, Nguyễn Bình và Phạm Thiều tuyên bố rút ra khỏi Mặt trận QGLH và gia nhập Hội Liên hiệp Quốc dân Việt Nam (tức “Hội Liên Việt”) do HCM thành lập để tạo hoang mang trong quần chúng về hai danh xưng gần giống nhau: Liên Việt và Liên Hiệp.

Thật không may cho Miền Nam (và đây cũng là đại họa cho cả nước), sự kháng chiến của Mặt trận QGLH vô cùng khó khăn vì tình trạng lưỡng đầu thọ địch. Trước mặt phải đối đầu với Pháp với võ khí tối tân có không lực yểm trợ và mạng lưới tình báo Phòng nhì hữu hiệu, nhưng sau lưng là “Chiến hữu Nguyễn Bình”, một “Chiến hữu quá đặc biệt y khuôn Chủ tịch HCM” sẵn sàng đâm sau lưng chiến hữu của mình kể cả lòn tin cho Pháp biết địa điểm đóng quân để Pháp oanh tạc. Hãy xem lại 4 đoạn sử hào hùng (Quyển Phật giáo Hòa Hảo trong dòng lịch sử Dân tộc của Nguyễn Long Thành Nam, tr. 380-403): 1- Cộng sản không kháng chiến, chỉ giành quyền. 2- Nguyễn Bình và Mặt trận Quốc gia Liên hiệp. 3- Thế kẹt lịch sử và chiến thuật gỡ kẹt. 4- Chiến lược thoát kẹt của Miền Nam.

Hãy xem lại, cả Dân tộc hãy xem lại, nhất là những thế hệ trẻ hãy xem lại, tất cả hãy xem lại để thương khóc những anh hùng yêu nước của miền Nam, để tự hào khắp Nam Trung Bắc nơi nào cũng có người yêu nước, và nhất là để thấu hiểu những thủ đoạn gian xảo và tàn ác của Nguyễn Bình đã trở thành tay sai của HCM, mà HCM lại hết lòng phục vụ Cộng sản Đệ tam Quốc tế của Stalin, NGUỒN CỘI CỦA TẤT CẢ GIAN XẢO VÀ TỘI ÁC!

Cuộc đối thoại nẩy lửa

Nhưng Chiến lược Thoát kẹt của Mặt trận QGLH bị biến cố đêm 16-4-1947 làm thay đổi tất cả. Vào đêm đó, Việt Minh Cộng sản ám hại Chủ tịch Hoàng Anh, tức vị Lãnh đạo Phật giáo Hòa Hảo Huỳnh Phú Sổ, sau một phiên họp tại địa điểm Tân Phú, Đồng Tháp Mười. Để biết kẻ chủ mưu ám hại nầy, xin đọc một trích đoạn của Cuộc đối thoại nẩy lửa giữa Nguyễn Bình và người chỉ huy Bình Xuyên là Bảy Viễn (Trích quyển Phật giáo Hòa Hảo, của Nguyễn Long Thành Nam, tr. 402):

...Bảy Viễn đứng lên tiến tới phía trước, bên hông đeo tòn ten khẩu súng lục: “Tôi xin nói”. Và Bảy Viễn nhìn thẳng về phía Nguyễn Bình: “ Nếu tôi phải kể hết mọi tội ác mà đồng chí đã phạm đối với các chiến sĩ quốc gia, thì phải nói cả giờ đồng hồ mới hết. Tôi chỉ muốn nói đến một vụ: Tại sao đồng chí ám hại Giáo chủ Hòa Hảo?” - “Đó là kẻ lúc nào cũng mưu tính diệt Cộng sản và cá nhân tôi. Cho nên phải tiêu diệt” - “Nói láo!”

Bảy Viễn gầm lên. Nguyễn Bình cũng nổi giận đùng đùng. Chủ tịch Ủy ban Hành chánh phải can gián. Bảy Viễn lại lên tiếng: “Đồng chí tự tin bởi vì đồng chí nghĩ rằng kẻ khuất mặt không thể nói lên sự thật được. Nhưng còn tôi đây, tôi còn sờ sờ đây, thì tôi phải nói. Tôi kết tội đồng chí đã hai lần âm mưu ám sát chính tôi”.

Nguyễn Bình bậm môi cười, phản công: “Không thể kết án vô bằng chứng như thế. Tôi thách đồng chí trưng bằng cớ ra đây” - “Đồng chí lầm rồi. Tôi đang nắm trong tay một bằng cớ còn hùng biện hơn là nhân chứng nữa. Đó là tài liệu do chính tay đồng chí Nguyễn Bình ký tên chỉ thị cho ban ám sát…”

Bảy Viễn rút trong túi ra một mảnh giấy xếp tư, đã lấy được trong người của tên sát thủ năm 1947, và đặt tờ giấy đó lên mặt bàn. Nguyễn Bình lặng lẽ mở tấm giấy, nét mặt mờ đi, giận đến run lên. Chủ tịch Ủy ban Hành chánh Nam Bộ cầm lấy tờ giấy, và chính ông cũng giận run…

Cuộc khẩu chiến nẩy lửa nói trên tất nhiên sẽ dẫn đến cuộc trao đổi bằng súng đạn nếu vị Chủ tịch Ủy ban Hành chánh Nam Bộ không đủ đức độ và uy tín để hai bên cảm phục (Vị Chủ tịch là Phạm Văn Bạch, thuộc Quốc gia Độc lập đảng, được đề cử do sự giới thiệu của Dương Văn Giáo và Trần Văn Ân). Sau cuộc va chạm trên, Bảy Viễn bỏ ra về lại Rừng Sát. Trên đường về, Bảy Viễn thoát khỏi ổ phục kích của Nguyễn Bình, nhưng chiến khu Rừng Sát cũng không về được vì Nguyễn Bình đã ra tay trước cho bộ đội đến đánh chiếm rồi!

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65

 

Kính Mời Quý Độc Giả Ủng-Hộ Trang Nhà Quân-sự Quốc-Phòng Việt-Nam. Chân Thành Cảm Tạ 

 

 

 

Flag Counter